У нас вы можете посмотреть бесплатно Phim màu, Hà nội những năm 1980 - Câu chyện thời bao cấp! или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
PHIM MÀU - CÂU CHUYỆN VỀ THỜI BAO CẤP. Ai cũng bảo cái thời bao cấp là khốn khổ và thiếu thốn, ai cũng như ai: quần nhất manh - áo vài mảnh. Đi làm nhà nước mỗi năm được mua 5 mét vải mà thường có đâu mua được, mậu dịch thông báo “NỢ” đến giữa năm sau. Ngày tháng trôi đều nên cái tiêu chuẩn đó thường kéo thành 14 hay 18 tháng. Nó cũng như phiếu đường, thực phẩm, gạo, dầu đun với số lượng đã hạn hẹp không đủ mà còn cứ NỢ miên man như thế mà chẳng biết đòi ai. Đành chờ đợi bao giờ mậu dịch có hàng bán thì chen nhau mua vì lại có ngày hết hạn tem phiếu. Dân tùng tiệm lo sao đủ thì lo. Mà dân giỏi thật, đúng là trăm phương ngàn kế co kéo các kiểu cho bữa ăn, cho cái mặc hàng ngày. Nhà nào đông con thì bố mẹ buộc phải lắm mưu mới xoay xở nổi ngày hai bữa đủ no, quần áo anh mặc ngắn thì cho em, chị mặc chật thì dồn cho đứa em, chẳng bao giờ dám làm khăn lau khi còn chưa rách như xơ mướp không tài nào vá được mới thôi. Thịt mỗi tháng 300 gam cho mỗi dân đen, đi làm nhà nước oai hơn thì 500 gam, nhưng nhà nước hay đem mỡ trắng công nghiệp, thịt muối mặn như muối của Liên Xô hoặc dầu lạc bán thay thịt lắm. Mua thịt lậu bên ngoài thì đắt và Quản lý thị trường cũng bắt gắt gao, vậy mà dân xoay xở cực giỏi. Họ thường lặn lội tìm mua lòng lợn, bì lợn ở những lò mổ đâu đó ăn giặm vào, hoặc giả ở chợ có con gà con vịt gầy gò hay chục trứng do ai đó chăn nuôi tự túc đem bán thì tranh nhau mà mua. Đôi khi ở chợ hay góc đường xuất hiện một mẹt thịt chó, thịt ngan, thịt bò, thịt trâu chả biết tươi hay ươn, cứ một phát là bán sạch. Dầu hỏa đun 5 lít mỗi tháng cho 1 hộ đã không tài nào đủ đun nấu, lại luôn “nợ” đến tháng sau, lại ra bờ sông mua mùn cưa ở xưởng gỗ, mua trấu ở xưởng xay xát, mua củi hay nứa trôi sông của dân bãi… đun thêm vào mới đỏ lửa cả tháng được. Lũ trẻ con hồi ấy cũng thật ngoan. Hễ rỗi là đi quét lá khô rụng trên đường để đun bếp. Hôm nào gặp mấy cành cây nữa thì sướng như trúng số. Hồi ấy gỗ cũng cực đắt và hiếm, chả mấy khi đi đường bất chợt thấy ai quăng cái khung cửa hay thang giường mục ra đường, vớ được tha về đun thì MỪNG như bắt được vàng. Dân đa số đi xe đạp, xích nó rão căng đi cắt lại mấy lần là thường nên hay tuột lắm. Và mỗi khi cái xích sắp tuột thì nó nhai, thế là gấu quần thành nham nhở gọi là “cá rô đớp”. Mỗi lần bị “cá rô đớp” gấu thì ngay hôm đó về phải khâu vén khéo mà che đi chỗ gấu quần tơi tả đó. Thương quá cái quần bất hạnh, cứ mỗi lần như thế nó lại ngắn thêm một ít. Mua được 5 cái bát phế phẩm dù méo mó của Nhà máy sứ Hải Dương do một bà chắc được thưởng bỗng đem đến bán trước cửa, vì bát chính phẩm đem xuất khẩu hết rồi, mậu dịch chỉ bày HÀNG MẪU KHÔNG BÁN, mà nhà chỉ có vài cái bát sắt quân dụng Trung Quốc viện trợ đã sứt men cầm nóng quá, không chịu nổi. Ngày nay - cái ngày khó làm mình sướng dễ dãi kiểu khốn kiểu khổ ấy được nữa. Tìm đâu ra ngày xa xôi, ngày thanh xuân mà chẳng có mảy may bóng dáng “xuân thì” ngày ấy! Xin cảm ơn quý vị khán giả đã dành thời gian để xem video trên kênh của chúng tôi. Mời quý vị đăng ký kênh để theo dõi nhiều video thú vị hơn! Cảm ơn quý vị! Các video trên kênh sẽ mang lại cho quý vị cảm giác du lịch qua màn hình nhỏ, khám phá các con phố, chợ búa và những phong cảnh đặc sắc của Hà Nội - Việt Nam #hanoistreetview