У нас вы можете посмотреть бесплатно Kỹ niệm 10 năm ra trường của lớp đại học или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
*10 NĂM – 1 HÀNH TRÌNH* Mười năm trước, tôi rời cánh cổng trường, không mang theo những ước mơ quá lớn, chỉ mang theo một niềm tin giản dị: *Chỉ cần không bỏ cuộc, rồi mình sẽ tìm được con đường cho riêng mình. Mười năm trôi qua, tôi mới hiểu rằng, hành trình ấy không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Có những đoạn đường đầy khó khăn, những ngày tôi mệt mỏi, hoài nghi chính mình, và có lúc tưởng chừng không thể bước tiếp. Là một người không nhìn thấy ánh sáng, tôi đã từng lo sợ mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Nhưng may mắn thay, trên hành trình ấy, tôi chưa bao giờ phải đi một mình. Tôi biết ơn những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường, nơi tôi không chỉ học kiến thức, mà còn học cách **tin vào bản thân**. Tôi biết ơn các thầy, các cô – những người đã kiên nhẫn dìu dắt, động viên tôi bằng cả tấm lòng, không xem tôi là một học trò yếu thế, mà là một học trò có thể vươn lên nếu được tin tưởng. Có những lời nhắc nhở nhẹ nhàng, có những ánh mắt cảm thông, có những bàn tay lặng lẽ giúp đỡ, tất cả đã trở thành hành trang quý giá theo tôi suốt mười năm trưởng thành. Tôi cũng biết ơn những người bạn cùng lớp, những người đã ở bên tôi bằng sự chân thành nhất. Là những lúc cùng nhau học bài, những lần chia sẻ khó khăn, những tiếng cười giản dị của một thời thanh xuân không thể quay lại. Các bạn đã cho tôi cảm giác được là một phần của tập thể, được tôn trọng, được yêu thương, và được sống đúng với tuổi trẻ của mình. Mười năm qua, tôi không so sánh mình với ai, chỉ cố gắng mỗi ngày trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình hôm qua. Tôi học cách đứng vững trước cuộc đời, học cách lao động bằng chính nghị lực của mình, và học cách biết ơn những điều tưởng chừng rất nhỏ. Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi không tự hào vì mình đã đi nhanh, mà tự hào vì **mình đã không bỏ cuộc**, vì phía sau tôi luôn có hình bóng của thầy cô, của bạn bè, của một tập thể đã từng chở che và nâng đỡ tôi và đặc biệt hơn là gia đình nhỏ luôn ủng ủng hộ, tiếp thêm động lực cho tôi. Mười năm – một hành trình, là hành trình của nỗ lực, của những giọt mồ hôi thầm lặng, và của những ân tình không bao giờ quên. Nếu có thể gửi một lời hôm nay, tôi chỉ muốn nói rằng: **Cảm ơn thầy cô – những người đã gieo niềm tin. Cảm ơn bạn bè – những người đã cho tôi một thanh xuân trọn vẹn, cám ơn bà xã và gia đình nhỏ của tôi đã luôn ở bên tôi là hậu phương vững chắc cho tôi. ** 10 năm đã qua, nhưng ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tim. Và tôi tin rằng, dù chặng đường phía trước còn nhiều thử thách, tôi vẫn sẽ tiếp tục bước đi – bằng tất cả lòng biết ơn, và niềm tin chưa bao giờ tắt. *10 năm – 1 hành trình. Hành trình vẫn đang tiếp diễn.*