У нас вы можете посмотреть бесплатно SẦU NHƯ ĐÁ - Phổ thơ Du Tử Lê! или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Ca khúc RockBallad " Sầu Như Đá" được phổ từ bài thơ rất đặc biệt " Sau Ba Mùa Tăm Tối" của Du Tử Lê! chính vì sự đặc biệt này( Bỏ chữ nào cũng tiếc - thêm chữ nào cũng... zô ziên😁) nên tôi quyết định giữ lại 100% lời thơ để làm ca từ cho ca khúc! mời các bạn cùng nghe nhé, cảm ơn các bạn! ♥️ Sau Ba Mùa Tăm Tối. ( Thơ Du Tử Lê) sầu như đá muôn năm còn ở đó tình như hoa, đầu cúi xuống nghẹn ngào ta như cỏ và hồn như sương lạnh em hiểu gì? khi giọt lệ không rơi em hiểu gì? một cánh nhạn lẻ loi quay trở lại, một mình, miền giá rét lòng đã hẹp nói chi trời bát ngát óc như vung không thể úp mặt trời ta ngu xuẩn như một con dế đá nhưng lòng mềm như tóc mẹ, xưa, bay nhưng hồn buồn như con bệnh trên tay mẹ đã khóc như vỗ về ta ngủ rồi khôn lớn tình ta như thác lũ như cơn giông sập xuống một vuông đời như mưa bay tầm tã một mặt người roi quất ngược trên mình ta rướm máu ta như cỏ nên nhận phần héo úa người như sương nên ướp lạnh hồn buồn tình đã được đặt trên bàn mổ xẻ thì hiểu gì? em, tảng đá cô đơn hiểu gì em? một cọng lá sâu ăn hiểu sao được! cuộc đời – anh khinh bạc ta như đá phẳng trơn lì ngạo mạn và gót giày, em cứ bước chân lên và tay dao, miệng rắn, với nọc hèn thêm ai nữa? cứ búa rìu đục đẽo hồn có vỡ vẫn là trăm mảnh đá nát tan kia nào giúp được chi người ta nguyên vẹn, một cõi trời, khinh miệt vẫn riêng mình một khối lệ thương thân ta từng khóc dưới chân tình chất ngất ta quỳ hôn từng ngón nhỏ chân em ta từng chết trong môi cười quỷ, thánh ta từng điên trong một cánh tay ôm nhưng cọng cỏ chỉ vương cùng nắng chói nếu tối tăm, em, chớ bước lại gần em tự hỏi một lần cho vỡ nghĩa bởi vì đâu ta bỏ núi về rừng bởi vì đâu ta nhục nhã tận cùng ta đã giết đời ta không hối tiếc sự sống chỉ thành hình sau nỗi chết tình trăm năm chỉ khởi tự oan cừu chỉ thương đau tim mới thở ngạt ngào hạnh phúc chỉ sáng lên từ vực thẳm sầu như đá, ta suốt đời thế đó tình như hoa, em một kiếp nghiêng đầu khi lệ chảy cũng không còn ý nghĩa lương tâm nào còn níu được chân đi hoa đã nở bên kia bờ tăm tối bỗng đêm nay, ta ngó lại hồn mình