У нас вы можете посмотреть бесплатно LIÊN KHÚC BOLERO DÂN CA TRỮ TÌNH – LỤC BÌNH KHÔNG VỀ NỮA | Giai Điệu A.I Vol.7 или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
LIÊN KHÚC BOLERO DÂN CA TRỮ TÌNH – LỤC BÌNH KHÔNG VỀ NỮA | Giai Điệu A.I Vol.7 là tuyển tập những sáng tác mới của GIAI ĐIỆU A.I, kể câu chuyện tình buồn nơi miền quê sông nước – nơi lục bình trôi theo dòng, mang theo cả những lời hẹn cũ chưa kịp quay về. Ba ca khúc trong liên khúc: 🎵 LỤC BÌNH KHÔNG VỀ NỮA – nỗi chia ly lặng lẽ giữa dòng sông quen 🎵 HOA TÍM LỤC BÌNH – sắc tím thủy chung của một mối tình dang dở 🎵 LỤC BÌNH TRÔI – phận đời lênh đênh như tình người theo con nước lớn ròng Liên khúc mang âm hưởng bolero – dân ca trữ tình, giai điệu chậm buồn, da diết, rất phù hợp để nghe lúc chiều xuống, khi lòng chợt nhớ một người, một bến sông xưa. Nếu bạn yêu thích nhạc quê hương, bolero dân ca và những câu chuyện tình buồn miền Tây, đừng quên lắng nghe trọn vẹn liên khúc và ủng hộ kênh GIAI ĐIỆU A.I nhé. #LienKhucBolero #LienKhucDanCa #dancanambo #danca #nhạcdânca #nhạctrữtình #quêhương #nhạcquêhương #nhacbolerotrutinh #NhạcTrữTìnhViệt #GiaiĐiệuA.I #BoleroDanCa Lyric: LỤC BÌNH KHÔNG VỀ NỮA Em đứng đợi bên bờ sông cũ, Con nước ròng lặng lẽ trôi xuôi. Ngày anh đi mang theo lời hẹn, Mùa lục bình tím sẽ quay về. Anh xa xứ theo dòng xuôi ngược, Bỏ lại em với bến sông buồn. Năm tháng trôi như con nước lớn, Chỉ thấy lục bình trôi mãi nơi nào. Lục Bình không về nữa, Như cánh hoa trôi lạc giữa dòng. Em chờ anh qua bao mùa gió, Mà bến sông chỉ còn bóng em. Lục Bình không về nữa, Tên anh hóa tiếng thở dài. Sông còn chảy qua bao mùa nước, Mà người thương… chẳng thấy quay về. Chiều xuống chậm bên hàng dừa cũ, Bóng em dài lạc giữa sương lam. Mái chèo xưa giờ không ai đợi, Chỉ nghe sông kể chuyện dở dang. Nếu một mai anh về bến cũ, Có còn em đứng đợi năm nào? Hay lục bình theo dòng vô định, Đã trôi xa… chẳng nhớ lối về. Lục Bình không về nữa, Em cũng đã lỡ tuổi xuân thì. Lời hẹn xưa theo mùa nước nổi, Chìm sâu vào bến cũ xa rồi. Đêm xuống chậm bên bờ sông vắng, Hoa lục bình tím ngát không tên. Người xa xứ… chắc không về nữa, Chỉ riêng em… đợi mãi nơi này. HOA TÍM LỤC BÌNH Chiều xuống nhẹ bên bờ sông nhỏ, Hoa lục bình tím ngát ven bờ. Em đứng lặng nhìn con nước chảy, Nghe trong lòng dậy sóng bơ vơ. Con đò cũ neo bên bến vắng, Lời hẹn xưa trôi mất bao giờ? Hoa vẫn nở tím màu thương nhớ, Mà người xưa chẳng thấy quay về. Gió khẽ chạm bờ vai gầy guộc, Nước lững lờ mà dạ chơi vơi. Hoa tím lục bình không than trách, Chỉ lặng thầm trôi giữa dòng đời. Hoa tím lục bình trôi miên man, Như phận em lỡ dở duyên lành. Sông còn đó mà người xa quá, Để nỗi buồn tím cả thời gian. Hoa tím lục bình ơi có biết, Em chờ ai giữa bến sông này? Nếu một mai người xưa quay lại, Hoa còn tím… hay phai mất rồi? Đêm xuống chậm trăng nghiêng mặt nước, Sóng thì thầm như kể chuyện xưa. Em gom hết mộng mơ con gái, Gửi theo dòng trôi giữa cơn mưa. Năm tháng qua như mây trôi mãi, Thoáng quay đầu đã hóa hư không. Chỉ còn hoa tím màu thương nhớ, Vẫn trôi hoài giữa sóng mênh mông. Người ta nói hoa rồi cũng tàn, Như duyên phận sớm muộn chia ly. Nhưng hoa tím lục bình vẫn nở, Như lòng em… chưa thể quên đi. Hoa tím lục bình trôi miên man, Theo con nước lạnh lẽo sương giăng. Nếu mai này không còn gặp lại, Xin giữ giùm em một sắc tím buồn. Hoa tím lục bình trôi lặng lẽ, Chở bao thương nhớ sang bờ xa. Giữa dòng đời xuôi ngược vô định, Em vẫn chờ… nơi bến sông này. LỤC BÌNH TRÔI Chiều buông xuống bến sông vắng, Lục bình trôi tím cả dòng nước đìu hiu. Con nước lớn ròng đâu ai hay biết, Đẩy phận đời xuôi ngược nổi trôi. Tôi sinh ra giữa miền quê nghèo khó, Nghe gió sông ru suốt tháng năm dài. Lục bình trôi không bến đợi, Như kiếp người trôi giữa nhân gian. Có những đêm nằm nghe nước lớn, Lòng tự hỏi đời mình sẽ về đâu? Thương thân lục bình vô định, Biết neo vào đâu giữa dòng sâu… Lục bình trôi… phận đời cũng trôi, Theo con nước không lời hẹn ước. Mai dạt bờ nào, ai hay ai biết, Chỉ biết trôi hoài giữa mênh mông. Lục bình trôi… tím cả dòng sông, Như nỗi buồn nhuộm kín tâm hồn. Ước một lần được yên bến đỗ, Cho phận đời thôi cảnh long đong. Người đi trước, kẻ về sau, Ai cũng mang một kiếp nổi trôi. Có người may gặp bờ êm sóng lặng, Có người trôi hoài giữa mưa giông. Tôi nhìn lục bình trôi lặng lẽ, Thấy đời mình trong đó bấp bênh. Người ta sống cần một mái nhà, Lục bình chỉ cần một bờ sông. Còn tôi giữa dòng đời xuôi ngược, Biết bến nào cho dạ yên lòng? Lục bình trôi… phận đời cũng trôi, Theo con nước mênh mang vô định. Nếu một mai đời thôi sóng gió, Xin cho tôi một bến bình yên. Lục bình trôi… rồi cũng tàn phai, Như phận người qua bao tháng năm. Chỉ mong giữ được tấm lòng trong sạch, Dẫu đời trôi… vẫn nở sắc tím hiền. Chiều lại xuống bên dòng sông cũ, Lục bình trôi khuất bóng hoàng hôn. Phận đời trôi… ai rồi cũng vậy, Chỉ mong lòng mình… đừng trôi mất yêu thương.