У нас вы можете посмотреть бесплатно 20 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tào Tháo tài giỏi nhất, 40 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tư Mã Ý lợi hại nhất... или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Tôi từng đọc một câu thế này: 20 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tào Tháo tài giỏi nhất, 40 tuổi đọc Tam Quốc thấy Tư Mã Ý lợi hại nhất, 60 tuổi đọc Tam Quốc mới ngộ ra Lưu Bị mới là người tài nhất. Cùng một bộ sách, nhưng ở mỗi độ tuổi lại nhìn ra một con người khác nhau. Thực ra, điều thay đổi không phải là Tam Quốc, mà là chính chúng ta. Hai mươi tuổi, người ta dễ khâm phục Tào Tháo. Tuổi trẻ yêu thích khí thế tung hoành, thích cảm giác nắm quyền sinh sát trong tay. Tào Tháo xưng bá chư hầu, hiệu lệnh trăm vạn hùng binh, nam chinh bắc chiến, danh chấn thiên hạ. Ông mưu lược hơn người, quyết đoán, dám nghĩ dám làm, không bị ràng buộc bởi những chuẩn mực cứng nhắc. Ở tuổi hai mươi, khi khát vọng khẳng định bản thân đang bừng cháy, hình ảnh một Tào Tháo hùng tâm tráng chí, dám “thà ta phụ người” để bảo toàn đại nghiệp, dễ khiến người ta cảm thấy đó mới là đỉnh cao của tài năng và bản lĩnh. Bốn mươi tuổi, người ta lại thấy Tư Mã Ý mới thật sự lợi hại. Bởi khi bước vào trung niên, con người đã hiểu rằng cuộc đời không chỉ có xông pha và hào quang, mà còn có nhẫn nhịn và chờ đợi. Tư Mã Ý không rực rỡ như Tào Tháo, cũng không chính danh như Lưu Bị. Ông chọn cách ẩn mình, chịu đựng, từng bước tích lũy thế lực. Đối diện với nghi kỵ, ông vẫn giữ được sự điềm tĩnh; trước sóng gió chính trường, ông biết tiến biết lùi. Cuối cùng, thiên hạ rơi vào tay gia tộc Tư Mã. Ở tuổi bốn mươi, khi đã nếm trải thăng trầm, người ta mới hiểu sức mạnh của sự nhẫn nại và tầm quan trọng của việc “lấy lùi làm tiến”. Nhưng đến sáu mươi tuổi, nhiều người mới nhận ra Lưu Bị mới thực sự là người tài. Không phải vì ông mưu sâu như Tào Tháo, cũng không phải vì ông ẩn nhẫn như Tư Mã Ý, mà vì ông hiểu con người và biết dùng người. So với những nhân vật khác, Lưu Bị gần như không có gì trong tay. Xuất thân nghèo khó, cha mất sớm, thuở nhỏ cùng mẹ đan giày cỏ, dệt chiếu kiếm sống. Không gia thế hiển hách, không binh mã hùng hậu, không lãnh địa riêng. Thế nhưng ngay từ khi còn trẻ, ông đã nuôi chí giành thiên hạ. Nửa đời bôn ba trên lưng ngựa, có lúc tuổi đã xế chiều mà vẫn chưa có nổi một tấc đất dung thân, phải nương nhờ kẻ khác. Bao lần thất bại, bao lần trắng tay, nhưng ông chưa từng từ bỏ mục tiêu ban đầu. Điều giúp Lưu Bị đứng vững không phải là sức mạnh quân sự, mà là khả năng thu hút và trọng dụng nhân tài. Ông ba lần đến lều tranh mời Gia Cát Lượng; ông biết đặt Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân vào đúng vị trí; ông sẵn sàng lắng nghe và trao quyền cho người có năng lực. Ông hiểu rằng một người dù xuất sắc đến đâu cũng không thể ôm đồm tất cả. Muốn làm nên đại sự, phải có người đồng hành, phải biết đặt đúng người vào đúng chỗ. Thực ra, Lưu Bị tay trắng dựng nghiệp cũng không khác những người khởi nghiệp từ con số không ngày nay. Không ai toàn tài. Dù bạn giỏi đến đâu, cũng không thể một mình giải quyết mọi việc. Nhà lãnh đạo chân chính không phải người làm hết mọi việc, mà là người tìm được người giỏi hơn mình ở từng lĩnh vực và để họ phát huy sở trường. Biết nhìn người, biết dùng người, biết giữ người — đó là nền tảng của thành công bền vững. Bên cạnh đó là sự kiên trì và bền bỉ. Lưu Bị không cam chịu số mệnh. Ông không để hoàn cảnh xuất thân giới hạn tương lai của mình. Dù thất bại, ông chưa từng cho rằng đã quá muộn. Dù lưu lạc, ông không đánh mất niềm tin. Ông không kiêu ngạo khi có chút thành tựu, cũng không nản lòng khi trắng tay. Ông giữ vững mục tiêu, không chạy theo lợi ích trước mắt hay những thứ hão huyền. Có lẽ vì thế mà ở tuổi xế chiều, khi nhìn lại một đời người, ta mới hiểu giá trị của sự bền chí và nhân tâm. Quyền mưu rồi cũng qua, thắng thua rồi cũng hóa hư không. Thứ còn lại sau cùng chính là những con người ta từng tin tưởng và những giá trị ta đã kiên định theo đuổi. Hai mươi tuổi ngưỡng mộ tài năng. Bốn mươi tuổi thán phục bản lĩnh. Sáu mươi tuổi trân trọng nhân tâm. Tam Quốc không chỉ là câu chuyện tranh bá thiên hạ, mà còn là tấm gương phản chiếu từng giai đoạn đời người. Và có lẽ, điều những người lập nghiệp hôm nay nên học từ Lưu Bị không phải là giấc mộng đế vương, mà là chí hướng bền bỉ, khả năng dùng người và niềm tin không bao giờ tắt vào con đường mình đã chọn. #taothao #tumay #luubi #tamquocdiennghia