У нас вы можете посмотреть бесплатно DUYÊN ĐÃ RỜI TAY | ĐÀNH THEO SỐ PHẬN LẤY NGƯỜI KHÔNG YÊU | THIÊN THÀNH CÔNG CHÚA или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Buổi sớm hôm ấy, trời se lạnh, từng hạt tuyết mỏng rơi xuống sân đá như những nét buồn phai. Thiên Thành Công chúa đứng dưới mái hiên phủ sương, ánh mắt nhìn xa xăm nghĩ về lễ cưới ngày mai theo sự sắp đặt của triều đình. Người hầu cận tất bật, tiếng gọi rì rầm, nhưng trong lòng nàng chỉ còn khoảng lặng lạnh như gió đông. Tuyết rơi làm nàng nhớ đến thuở nhỏ, những ngày chạy qua vườn ngọc lan, vô tư cười đùa cùng Trần Quốc Tuấn. Hồi ấy, nàng tưởng chỉ cần đứng cạnh chàng là cả bầu trời đều ấm êm. Ai ngờ khi trưởng thành, mỗi người một ngả, lễ nghi và mệnh lệnh triều đình chia rẽ cả những điều trái tim nàng từng giữ thật chặt. Một cánh tuyết rơi lên tay, tan ra như nỗi mong chờ chẳng thể nói thành lời. Nàng khẽ thở dài, không biết vì sao trong ngày trước hôn lễ, tim mình lại nhói như sắp đánh mất điều quan trọng nhất. Nàng đâu hay rằng chính trong buổi tuyết rơi tĩnh lặng này, số phận đã bắt đầu xoay chuyển và cái tên Trần Quốc Tuấn sẽ một lần nữa bước vào đời nàng theo cách không ngờ tới… Duyên Đã Rời Tay Em tìm em trong gió sớm, giữa lối thu tàn sắc phai Bước lẻ loi qua bến cũ, chạm tiếng thở dài trên vai Những hẹn thề như lá úa, rụng xuống mái chiều chông chênh Mà nụ cười em đánh mất giữa đoạn đường lênh đênh. Đêm vừa qua em vẫn nhớ, cất một ngăn giữ riêng mình Ngăn còn lại đem gửi gió, buộc mộng ban đầu thật mong manh Sợ mai khoác áo tân nương, chẳng dám ngoái nhìn phía sau Nên lặng thinh ôm nỗi đau, chẳng trách chi nhau. Ngày em đi trong mưa lạnh, quên khép tim mình chặt hơn Để mưa theo sau hỏi nhỏ: “Nàng trả tháng năm cho ai mà hờn?” Lời hứa xưa theo mưa cuốn, chỉ để lại chút ngậm ngùi Em đứng bên trời phiêu lạc, chẳng biết về nơi đâu nữa rồi. Hỏi mùa thu sao mãi ru những giấc mơ rời ngả vàng Hỏi cơn gió sao chẳng níu em lúc trái tim còn mang Ngày mai đây người ta đến rước, trống ngựa giục vang đồng Em chỉ biết cúi đầu bước… lên kiệu hoa. Em tự soi trong nước biếc, thấy bóng yêu xưa nhạt mờ Giữa thắt ngực nghe tiếng gọi, mà chẳng thể quay lại bến mơ Nắm tay ai nơi hỉ đường, tiếng trống thúc gót xa xăm Em tự cười trong nước mắt… giấu bước âm thầm. Nhưng thôi… duyên đã rời tay Em trả người ngày xưa cho gió, trả mình cho đêm nay. Hỏi trời cao có thấu chăng đoạn kiếp tơ lòng lỡ làng Hỏi hoa rơi có tiếc không một thuở thanh âm dịu dàng Ngày mai đây hỉ phục quấn bước, ngực nghẹn tiếng thở trong Em khép mắt bước theo số phận… về nhà phu quân Dẫu chẳng tìm xong, em vẫn đi giữa muôn trùng mênh mông… #duyendaroitay #thienthanhcongchua #tranquoctuan #linhnamnutuong