У нас вы можете посмотреть бесплатно CAY ĐẮNG! VIỆT KIỀU MỸ GỞI TIỀN VỀ XÂY NHÀ ĐẾN KHI BỊ TRỤC XUẤT NGƯỜI THÂN HỌ HÀNG COI THƯỜNG или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Quý vị có bao giờ nhìn thấy cảnh một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, đứng giữa phi trường Tân Sơn Nhất với một cái túi nhựa đựng vài bộ quần áo cũ, mà không có lấy một người thân nào ra đón chưa, quý vị có tin được không, chỉ mới năm ngoái thôi, người này còn là đại gia trong mắt cả dòng họ, là người hùng mỗi năm gửi về hàng chục nghìn đô la để xây nhà mặt phố, vậy mà hôm nay, khi bị cảnh sát Mỹ áp giải lên máy bay với lệnh trục xuất, ngày trở về lại cô độc đến tận cùng xương tủy. Sự tương phản giữa cái danh xưng việt kiều hào nhoáng và cái túi đồ rách nát trên tay chính là một cái tát đau đớn vào thực tại của những ai đang sống bằng sự sĩ diện hão nơi xứ người. Có những người dành cả đời cày cuốc, nhịn ăn nhịn mặc, không dám mua một cái bảo hiểm sức khỏe, không dám đi khám răng, chỉ để dồn tiền gửi về Việt Nam đắp vào những bức tường gạch vô tri vô giác, để rồi khi sa cơ, những bức tường đó lại trở thành rào cản ngăn họ tìm thấy một mái ấm. Nhưng khi bước chân lên máy bay với đôi bàn tay trắng, người đàn ông ấy vẫn chưa hiểu được rằng, cái nhãn mác việt kiều khi hết giá trị lợi dụng thì cũng chỉ như một tờ giấy lộn bị người ta ném vào sọt rác mà thôi. Tone giọng của câu chuyện này không phải là sự trách móc, mà là một lời tỉnh thức muộn màng, một tiếng chuông cảnh báo cho những ai đang sống trong ảo mộng về tình thâm được mua bằng tiền bạc. Nhân vật chính của chúng ta là chú Tư, một người đàn ông dành hơn ba mươi năm cuộc đời tại bang Georgia, nơi có những rừng thông bạt ngàn và những ngày đông lạnh giá. Chú Tư không làm trong văn phòng máy lạnh, chú cũng chẳng phải là chủ tiệm nail sang trọng. Chú là một người làm nghề cắt cỏ và dọn dẹp sân vườn, một công việc mà người ta hay gọi vui là làm việc với thiên nhiên nhưng thực chất là bán mặt cho đất, bán lưng cho trời dưới cái nắng gay gắt của miền Nam nước Mỹ. Quý vị biết đó, cái nghề này nó bào mòn sức khỏe ghê gớm lắm, nhưng chú Tư vẫn lầm lũi làm việc mười tiếng một ngày, kể cả những ngày lễ lớn hay ngày cuối tuần.