У нас вы можете посмотреть бесплатно [Truyện Audio] MÙA SƯƠNG TRỞ MẶT/ Bản tình ca dang dở или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
@bantinhcadangdo #truyenaudio #truyendai#truyentamly #truyengiadinh#audiostory #familydrama Siêu thị sáng đèn như một cái bể kính khổng lồ. Người đi lại thành từng dải chuyển động đều đều, xe đẩy lăn trên nền gạch bóng loáng, phát ra thứ âm thanh tròn trịa, vô cảm. Đạt đứng trước quầy trái cây, tay cầm một túi táo xanh, mắt nhìn vào khoảng trống trước mặt mà không thực sự thấy gì. Rồi cậu bé xuất hiện. Không ồn ào. Không va chạm. Chỉ là một thân hình nhỏ lướt qua đầu xe đẩy, dừng lại bên quầy bánh mì. Mái tóc cắt gọn, trán rộng, sống mũi thẳng, và đôi mắt, đôi mắt ấy, khi cậu bé nghiêng đầu, ánh đèn trắng quét qua, Đạt thấy tim mình rơi thẳng xuống. Không phải vì đẹp. Mà vì quen. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Bàn tay Đạt khẽ siết túi táo. Cậu bé đưa tay chọn bánh, động tác vụng về, như thể đang làm quen với thế giới xung quanh bằng sự dè chừng. Khi quay lại, ánh mắt ấy chạm vào Đạt trong một phần giây, đủ để mọi thứ trong anh vỡ ra. Anh nhìn thấy mình, ở năm tám tuổi. Không phải một sự giống nhau mơ hồ. Là đường nét cụ thể: khóe mắt hơi xếch, cằm gọn, ánh nhìn vừa tò mò vừa đề phòng, ánh nhìn của một đứa trẻ đã từng bị lấy mất thứ gì đó mà chưa kịp hiểu. Túi táo rơi khỏi tay. Một quả lăn ra, dừng lại ngay cạnh giày anh. – Minh Đăng! Giọng Hạ vang lên từ phía sau, thấp và quen. Cô đặt tay lên cánh tay Đăng, nhẹ. Đạt không quay lại. Mắt anh dán chặt vào cậu bé. Người phụ nữ đi cùng cậu, cao, gầy, gương mặt trầm, đưa tiền cho thu ngân, cúi xuống nói gì đó rất khẽ. Cậu bé gật đầu, ôm túi bánh, bước theo. Họ đi qua cổng từ. Cánh cửa tự động mở ra, đóng lại. Ánh đèn siêu thị hắt lên kính một lớp sáng lạnh. Đạt đứng yên rất lâu, như thể chỉ cần nhúc nhích, là một ký ức cũ sẽ tràn về, không kịp ngăn. Đạt nuốt khan. Cổ họng anh khô lại, như vừa hít phải sương núi. Ngày ấy cũng có sương. Không phải sương mỏng như buổi sáng Hà Nội, mà là thứ sương đặc quánh, bám vào tóc, vào áo, vào da thịt, khiến mọi thứ trở nên ẩm ướt và mơ hồ. Đạt tám tuổi, tay nắm tay mẹ giữa đám đông. Tiếng người nói, tiếng xe, tiếng rao vặt hòa thành một khối âm thanh hỗn độn. Cậu bé Đạt ngày đó nhớ rõ mùi kẹo bông. Nhớ bàn tay mẹ siết lại khi có người chen qua. Nhớ một giây ngẩng đầu lên, và bàn tay ấy biến mất. Ban đầu là hoang mang. Sau đó là sợ. Có ai đó nắm lấy cổ tay cậu, rất nhanh. Một mùi lạ ập tới, mùi nhựa xe, mùi mồ hôi, mùi thuốc lá cũ. Miệng cậu bị che lại. Tiếng gọi bị dập tắt trong cổ họng. Thế giới nghiêng đi, sụp xuống như một tấm phông. Đạt không nhớ mình khóc bao lâu. Chỉ nhớ tiếng động cơ gầm lên, và bóng tối. Khi tỉnh lại, mọi thứ đã khác. Không còn tiếng xe. Không còn đèn. Chỉ có mùi đất ẩm, mùi lá mục, và cái lạnh luồn qua quần áo. Trời xám xịt. Những thân cây cao vút đứng im lìm, như những người lạ không có mặt. Đạt co người lại, tay chân run rẩy, bụng trống rỗng. Có tiếng bước chân. Cậu co rúm, áp lưng vào gốc cây. Một bóng người xuất hiện, thấp, lưng còng, tóc bạc xõa ra khỏi chiếc khăn quấn cổ. Người đàn bà dừng lại, nhìn anh rất lâu. Ánh mắt bà không sắc. Không dò xét. Chỉ là một khoảng trống mệt mỏi, như thể đã nhìn quá nhiều thứ trên đời. Bà đặt gùi xuống. Tiếng gỗ chạm đất khô khốc. Đạt không chạy. Không kêu. Cậu chỉ nhìn, mắt mở to, như con thú nhỏ đã kiệt sức. Người đàn bà tiến lại gần. Bà ngồi xuống, ngang tầm mắt cậu. Bàn tay bà thô, có vết nứt, móng tay đen vì đất. Bà đưa tay ra, chậm... 💙 Đừng quên LIKE, SHARE và SUBSCRIBE kênh @bantinhcadangdo để không bỏ lỡ bất kỳ video nào nhé! 🔔 Vui lòng không reup lại video