У нас вы можете посмотреть бесплатно Tử Vi Tuổi Đinh Mùi 1967 Từ Nay Đến Tết - Sự Thật "Lạnh Gáy" Không Ai Dám Nói! или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Thưa quý vị, và đặc biệt là những người bạn già, những vị gia chủ tuổi Đinh Mùi sinh năm 1967 đang lặng lẽ ngồi trước màn hình… lúc này đây, tôi muốn nói với quý vị bằng tất cả sự thật lòng. Không phải kiểu nói cho vui, không phải kiểu kể chuyện cho qua. Mà là những lời gan ruột, thứ lời nếu nuốt vào thì nặng ngực, nếu nói ra thì như trút được một tảng đá đang đè lên tim. Có những đêm tôi tự hỏi mình có nên im lặng không. Im lặng thì an toàn. Im lặng thì khỏi mang tiếng “hù dọa”. Nhưng càng im, tôi càng cảm thấy như đang nhìn thấy một người đi trong sương dày, phía trước có khúc quanh gấp mà không ai gọi lại. Và rồi tôi hiểu: nếu mình đã thấy, đã cảm, đã nghe được cái tiếng thở dài rất khẽ của số phận… thì không thể làm ngơ. Tôi đã xem qua không ít vận trình đời người. Nhưng mỗi lần nhìn vào tuổi Đinh Mùi, lòng tôi lại có một cảm giác khó gọi tên. Nó không hẳn là sợ. Nó giống như đứng bên bờ một dòng nước sâu, thấy mặt nước yên, nhưng biết dưới đó là những đợt chảy ngầm. Bởi người tuổi này lạ lắm… bề ngoài thường tỏ ra ổn, thường cười, thường nói “không sao đâu”, thường tự gánh, tự chịu. Nhưng bên trong lại là cả một vùng trời nhiều gió. Gió của nghĩ ngợi. Gió của trách nhiệm. Gió của những điều chưa từng kể ra với ai. Người ta hay nói tuổi Mùi hiền, dễ chịu, an phận. Đúng… nhưng đó chỉ là cái nhìn của người đứng ngoài. Còn ai đi qua đời Đinh Mùi mới hiểu: cái hiền của quý vị nhiều khi là nhịn, cái dễ chịu của quý vị nhiều khi là chịu đựng, cái an phận của quý vị nhiều khi là vì mệt quá rồi nên không muốn tranh nữa. Quý vị giống như một người cầm đèn đi trong gió, cứ tưởng chỉ cần che lại là xong, nhưng gió cứ lùa từ những chỗ không ngờ tới. Và lạ thay, càng thương người, gió lại càng hay tìm đến.