У нас вы можете посмотреть бесплатно Sự Thật Đáng Sợ: Mậu Ngọ 1978 Cuối Năm 2025 Xuất Hiện 8 Điềm Báo Lớn Giàu Kếch Xù Đếm Tiền Mỏi Tay или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Chấn động ba cõi, tuổi Mậu Ngọ 1978 bước vào tháng Chạp âm lịch với một trường khí khác thường: tám điềm lành dần hiện ra như dấu hiệu nhà sắp đón đại lộc, tiền bạc có thể tới theo kiểu dồn dập, liên tiếp, không kịp trở tay. Bạn thân mến, có những số phận sinh ra để tỏa sáng, nhưng chính sự rực rỡ ấy lại khiến họ trở thành người khó chạm tới nhất giữa đời. Và người tuổi Mậu Ngọ 1978, mang mệnh Thiên Thượng Hỏa, chính là như vậy. Bạn không phải là ngọn lửa bếp quen thuộc để ai cũng có thể ghé lại sưởi ấm. Bạn cũng không phải thứ ánh đèn nhỏ trong góc nhà để người ta tiện dựa vào khi mưa gió. Bạn là mặt trời trên cao—trực trở, quang minh—soi đường cho kẻ khác. Thế nhưng, hiếm ai đủ gần để hỏi rằng: chính bạn có mệt không. Người đời thường nhắc về “hỏa” như một thứ ấm áp gần gũi, dễ nương tựa, nhưng Thiên Thượng Hỏa lại mang bản chất khác hẳn: đó là ánh sáng lớn, ánh sáng không cúi thấp, và cũng chẳng dễ hòa lẫn vào đám đông. Ánh sáng sinh ra để dẫn đường chứ không phải để nương nhờ. Bởi vậy càng lớn lên, bạn càng nhận ra một nỗi cô đơn rất riêng—nỗi cô đơn của người đứng cao. Không phải vì quanh mình không có ai, mà vì chẳng mấy người thật sự hiểu được những gì bạn đang gánh. Có phải đôi lúc bạn thấy mình lạ lùng giữa đám đông: bạn là người nói cười nhiều nhất, là người truyền năng lượng, là người khuấy động không khí. Ai cũng nhìn thấy ở bạn sự mạnh mẽ, tự tin, đầy nhiệt huyết. Nhưng khi tàn cuộc, khi ánh đèn tắt, khi không còn ai cần đến thứ ánh sáng ấy nữa, bạn mới đối diện với khoảng trống lạnh lẽo trong tâm—một khoảng trống không dễ gọi tên, không dễ chia sẻ. Bạn hiếm khi kể về sự mệt của mình. Một phần vì bạn hiểu: không phải ai cũng đủ sức nhìn thẳng vào mặt trời quá lâu. Người ta yêu ánh sáng nơi bạn, ngưỡng mộ trí tuệ, tầm nhìn xa, những ý tưởng táo bạo, và cái cách bạn dấn thân không ngại khó. Nhưng mấy ai đủ kiên nhẫn bước chậm lại, đủ tinh tế để hiểu rằng ánh sáng ấy cũng cần được cân bằng; rằng người chiếu sáng cho thiên hạ đôi khi lại là người thiếu nhất một điểm tựa cho riêng mình. Đó là cái giá rất đắt của sự rực rỡ—một cái giá không ai thấy, và bạn cũng hiếm khi đòi ai phải thấy.