У нас вы можете посмотреть бесплатно Đức Phật Báo Trước: Đinh Mùi 1967 RẤT GIÀU, Nhận Phước Trời Ban Thường Gặp 7 Chuyện Lạ Này! или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Ông trời báo trước đinh mùi 1967 sắp vào nhận phước trời ban thường gặp bảy chuyện lạ này sau rằm tháng 11 âm. Vâng thưa quý cô bác tuổi Đinh Mùi sinh năm 1967… nếu dạo gần đây trong lòng hay dậy lên nhiều suy nghĩ, nhiều nỗi lo, nhiều câu hỏi không biết nên tin điều gì, nên đi hướng nào… thì xin quý cô bác hãy thở chậm lại một chút. Đừng tin bất chấp mà sầu, mà bi. Có những lúc chỉ vì mình nghe quá nhiều, nghĩ quá nhiều, mà tâm tự nặng lên, rồi cứ tưởng đó là “số mình vậy”. Khi nhìn vào một lá số bát tự, nhiều người có xu hướng xem đó như một bản đồ hoàn chỉnh của đời mình. Giàu hay nghèo, sướng hay khổ, hạnh phúc hay bất hạnh… như thể tất cả đã được đóng dấu sẵn. Nhưng càng xem nhiều, càng gặp nhiều số phận thật ngoài đời, tôi lại càng thấy: lá số không phải là số phận. Lá số chỉ là một lớp vỏ hiện diện của một đời người. Nó cho thấy xu hướng—xu hướng tính cách, xu hướng vận trình, xu hướng thuận hay nghịch trong từng giai đoạn. Nó giống như dự báo thời tiết của trời: biết hôm nay có mây, có gió… nhưng không thể bắt trái tim mình phải lạnh, cũng không thể ép đôi chân mình phải dừng. Bởi vì có một điều mà rất nhiều người bỏ quên: giữa “xu hướng” và “kết quả” luôn có một yếu tố rất lớn đứng ở giữa. Đó là tâm thế sống của con người. Tâm thế như cái nền. Nền vững thì nhà đứng yên. Nền nghiêng thì nhà cũng chao. Mà cái nền ấy không ai xây giúp mình được, ngoài chính mình. Tôi từng gặp không ít người, lá số nói thẳng ra là rất cực: từ nhỏ đến lớn bôn ba, đại vận gập ghềnh, phụ mẫu không nâng đỡ, huynh đệ khó nương tựa, đường đời chẳng mấy bằng phẳng. Nghe vậy ai cũng nghĩ “thế là khổ tới già”. Nhưng kỳ lạ thay, những con người ấy lại sống rất bền. Họ không bi lụy, không oán trách, không than thân. Họ lầm lũi bước đi—chậm thôi—nhưng chắc. Họ biết tự dựng lấy chỗ đứng cho mình bằng sự nhẫn nại, bằng lòng tử tế, bằng cái tâm không muốn làm khổ thêm ai. Và nếu đem đời sống của họ so với những gì lá số thể hiện, quý cô bác sẽ thấy một điều rất đáng suy ngẫm: họ sống ổn hơn rất nhiều. Ổn ở đây không phải là “không có khó khăn”, mà là “có khó khăn nhưng không bị khó khăn nuốt chửng”. Họ vẫn cười được, vẫn ngủ được, vẫn giữ được lòng ngay, vẫn giữ được chữ nghĩa trong nhà. Đó là phước.