У нас вы можете посмотреть бесплатно Tử Vi Tuổi Quý Sửu 1973 Từ Nay Đến Tết - Sự Thật "Lạnh Gáy" Không Ai Dám Nói! или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Lạnh gáy… lời tiên tri cuối năm dành cho người tuổi Quý Sửu 1973. Sự thật đáng sợ, hay lại là phước báu cuối đời? Nếu bạn sinh năm 1973, xin đừng lướt qua. Hãy coi đây như một cuộc hẹn với chính mình—một cuộc hẹn để bạn được nghe, được hiểu, và được tháo chiếc áo giáp mà bạn đã mặc suốt bao năm. Trong cái khoảnh khắc đất trời như nín thở trước ngưỡng chuyển mùa, lòng người cũng dễ chùng xuống một nhịp. Tôi ngồi đây, để cho mùi hương trầm chậm rãi lan ra, như một sợi khói mỏng kéo tâm trí bạn rời khỏi những ồn ã thường ngày. Và tôi mở từng trang tử vi cũ, không phải để hù dọa, cũng không phải để ru ngủ bằng những lời hứa ngọt. Tôi mở ra để nói sự thật—một sự thật có thể khiến bạn rùng mình vì chạm đúng nỗi sợ thầm kín, nhưng cũng có thể khiến bạn nghẹn lại vì lần đầu thấy mình được gọi tên bằng đúng những gì đang chịu đựng. Người ta từng nói: làm người tuổi Sửu đã khổ, mà là Quý Sửu lại càng đa đoan. Nghe thì như câu cửa miệng, nhưng với bạn, đó không phải câu nói cho vui. Đó là một bản mô tả lặng lẽ về cả đời “gánh” mà không kêu. Bạn có thể chịu cực, chịu mắng, chịu thiệt, chịu cô đơn… miễn sao nhà yên. Bạn có thể nhịn đói, nhịn mặc, nhịn vui… miễn sao người thân đủ. Bạn có thể cứng rắn trước mặt thiên hạ, nhưng khi quay lưng, có những đêm bạn chỉ muốn thở một hơi thật dài rồi biến mất khỏi tất cả trách nhiệm, biến mất khỏi những đòi hỏi, biến mất khỏi vai “người phải lo”. Và chính lúc này—khi ai cũng hối hả chốt lại những dang dở, khi người người tính chuyện đoàn viên—với Quý Sửu, đây lại là một cửa ải. Không phải cửa ải của tiền bạc hay công việc, mà là cửa ải của tâm. Cửa ải cuối cùng trước khi bạn bước sang một đoạn đời khác: đoạn đời mà hoặc bạn được nhẹ ra, hoặc bạn kiệt quệ mà chẳng ai hay. Tôi dùng chữ “định mệnh” không phải vì muốn làm lớn chuyện, mà vì tôi biết có những khúc cua nếu bạn đi bằng thói quen cũ—cứ gồng, cứ chịu, cứ im—thì chỉ một bước thôi, là bạn sẽ tự đẩy mình sang phía mỏi mòn. Nhưng nếu bạn đi bằng một cách khác, chỉ cần đổi một nhịp thở, đổi một cách nghĩ, đổi một cách thương mình… thì đó lại là bước mở cửa phước.