У нас вы можете посмотреть бесплатно Thành phố không ngủ, Anh không vui # Album TP KHÔNG NGỦ, ANH KHÔNG VUI @ Mr.Cong Ai Melody Studio или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Đây là phần tiếp nối câu chuyện tự sự cho Bài 2 – “Thành Phố Không Ngủ, Anh Không Vui”, viết liền mạch ngay sau Bài Đèn Đỏ Và Nỗi Nhớ, giữ đúng không khí đô thị đêm – cô đơn – yêu xa – im lặng Sau đêm dừng lại ở ngã tư với Đèn Đỏ Và Nỗi Nhớ, anh không về nhà ngay. Thành phố vẫn thức. Đèn vẫn sáng. Xe vẫn chạy. Chỉ có anh là chậm lại — như thể nếu đi nhanh quá, ký ức sẽ rơi ra phía sau. “Thành Phố Không Ngủ, Anh Không Vui” bắt đầu từ những bước đi lang thang đó. Không có điểm đến, không có ai chờ, chỉ có những con đường dài hơn bình thường. Anh đi qua những cửa hàng còn mở, những ban công sáng đèn, những tiếng cười vọng ra từ một căn phòng nào đó. Mỗi âm thanh đều nhắc anh nhớ rằng: thành phố này không hề buồn — chỉ có anh là buồn. Ở đâu đó, có những người đang yêu. Ở đâu đó, có những cuộc hẹn muộn. Còn anh thì đứng giữa thành phố đông người, mà không có ai để nhắn rằng: “Anh đang về.” Bài hát này không còn kể về một khoảnh khắc dừng lại, mà kể về một trạng thái kéo dài: sự trống rỗng khi bạn nhận ra mình đang sống giữa rất nhiều ánh sáng, nhưng lại không tìm thấy nơi nào để về. Anh không buồn vì thành phố quá lớn. Anh buồn vì trong thành phố ấy, không còn một người để anh thấy mình thuộc về. Thành Phố Không Ngủ, Anh Không Vui là lời thú nhận rất khẽ: rằng sau tất cả những đèn đóm, những nhịp sống hối hả, có những người vẫn âm thầm cô đơn, vẫn yêu, vẫn nhớ, nhưng học cách sống tiếp mà không nói ra. Và từ đêm đó, anh bắt đầu quen với việc đi một mình giữa phố. Những câu chuyện sau của album sẽ lần lượt mở ra từ chính sự quen thuộc buồn bã ấy — khi cô đơn không còn là một khoảnh khắc, mà trở thành một phần của thành phố anh đang sống.