У нас вы можете посмотреть бесплатно TẾ CÔNG TRUYỆN DIỄN NGHĨA (Giọng đọc Coco Đỗ) 162-168 TÔN ĐẠO TOÀN GIÚP QUAN HUYỆN ĐÁNH HÒA THƯỢNG или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Tế Công hoạt Phật là một trong những tác phẩm không biết rõ tác giả là ai. Truyện còn có tên là Tế Điên hòa thượng. Truyện xoay quanh Đạo Tế (1150-1209), ông là Thiền sư Trung Quốc thuộc phái Dương Kỳ, tông Lâm Tế, sống vào đời Tống, người Lâm Hải (Chiết Giang), họ Lý, tên Tâm Viễn, tự Hồ Ấn, hiệu Phương Viên Tấu. Năm 18 tuổi, ông xuất gia ở chùa Linh Ấn và lần lượt tham học với các vị: Pháp Không Nhất Bản ở chùa Quán Âm. Sau sư vào núi Hồ Khâu làm môn hạ ngài Hạt Đường Huệ Viễn và nổi dòng pháp này. Sư lại đến ở chùa Tịnh Từ, chùa này bị thiêu hủy vì hỏa tai, Sư đi hành hóa ở Lăng Nghiêm trùng tu lại. Cư dân ở vùng Tân Hồ ăn ốc thường chặt đuôi ốc để ăn. Sư xin những con ốc này thả lại trong nước, ốc phần lớn sống lại mà không có đuôi. Bình sanh, tánh tình sư cuồng phóng, thích rượu thịt, nên người đời gọi sư là Tế Điên. Năm 1209, Sư thị tịch, thọ 60 tuổi, nhục thân của sư nhập vào tháp tại Hổ Bào. Tiểu sử của Ngài tóm tắt là thế. Tuy nhiên ta cũng thấy ở Ngài một vài điểm đặc biệt: tánh tỉnh cuồng phóng, thích rượu thịt, có những hành động không giống ai nên có hỗn danh là Tế Điên.Tế công truyện diễn nghĩa - Quách Tiểu Đình và sưu tầm thêm Tế Công truyện diễn nghĩa có tên gọi đầy đủ là "Bình diễn Tế Công truyện tiền hậu toàn tập", gọi tắt là Tế Công truyện là một tác phẩm văn học cổ điển Trung Quốc của nhà văn Quách Tiểu Đình đời Thanh thuật lại cuộc đời của một vị tăng "điên" đời Nam Tống. Đó là một nhân vật có thật, có cuộc sống khá đặc biệt: một vị hòa thượng không giữ trai giới, uống rượu, ăn mặn, thường la cà những nơi thị tứ, chẳng bận tâm tới hình hài: quần áo rách rưới, thân hình gầy nhom lại có những hành động phóng túng khiến các nhà sư tu cùng chùa không chịu nổi, đuổi đi, hoặc ít ra cũng e dè, canh chừng, mỗi khi ông trở lại chùa. Vì thế ông mới có tên là “Hòa thượng Điên”, hoặc “Điên tăng” - nhà sư điên rồ - lại nhân ông có pháp danh là “Đạo Tế”, họ gọi ông là “Tế Điên”. Ông thường rong chơi khắp xóm làng, bắt quỷ trừ yêu để cứu người, hoặc trị những chứng bệnh lạ cho dân chúng, trừng phạt những kẻ ác, cứu giúp người cô thế… Những hành động nghĩa hiệp, cứu khốn phò nguy như thế rất được dân chúng hoan nghênh, nên người thời đó thường gọi ông là “Phật sống”, hoặc “La Hán giáng thế”. Bản truyện lấy cơ sở các truyền thuyết dân gian về một vị Phật sống để soạn thành một bộ tiểu thuyết “thần ma”, trong đó nhiều hành vi cứu người của ông mang tính cách “pháp thuật”, nghĩa là không giải thích nổi, đành phải dựa vào tinh tưởng của dân gian cho rằng đó là pháp thuật cao cường của một vị Phật sống, hay mộ vị ” Tây thiên kim thân hàng long La Hán”. Dù được gọi là “Tế công phật sống” hay “Tế Điên hòa thượng”, thì cách gọi nào cũng không suy giảm lòng quý trọng của dân chúng đối với vị hòa thượng có một không hai này trong lịch sử Thiền giáo Trung Quốc.