У нас вы можете посмотреть бесплатно THƯƠNG NHAU CHÚT THÔI или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Nhật ký Hoàng Kul 2026 Có những thứ trong đời, càng cưỡng ép… càng sinh ra tổn thương. Với tôi, có ít nhất hai điều không nên bị ép buộc: tự do tín ngưỡng và tự do yêu đương – hôn nhân. Tôn giáo nào cũng dạy con người hướng thiện, dạy yêu thương, bao dung và sống tử tế. Chưa từng có một vị thần thánh nào – dù là Chúa hay Phật – dạy con người khinh miệt, chê bai hay xem tín ngưỡng khác là thấp kém. Vậy mà ngoài đời, không ít người nhân danh đức tin để phán xét, nói xấu, chia rẽ nhau. Ai cũng cho đạo mình là đúng nhất, cao nhất… trong khi điều cốt lõi của đạo lại bị bỏ quên. Với tôi, tôn trọng tín ngưỡng của người khác cũng giống như tôn trọng cha mẹ, tổ tiên và những giá trị thiêng liêng của họ. Đã là niềm tin, đã là thần linh trong lòng mỗi người thì đều xứng đáng được kính trọng. Khi mất đi sự tôn trọng ấy, đạo không còn là đạo – mà chỉ còn lại cái tôi. Có nhiều gia đình rất sùng đạo, nhưng lại chưa thật sự ngộ đạo. Họ giữ luật rất nghiêm, nhưng thiếu sự thấu hiểu. Họ nói về đức tin, nhưng lại quên mất lòng từ bi. Tôi từng chứng kiến một câu chuyện: Một người bạn theo đạo Phật yêu và kết hôn với một cô gái theo đạo Chúa. Gia đình bên này không cho theo đạo kia, gia đình bên kia cũng không chấp nhận điều ngược lại. Từ niềm tin đáng lẽ mang lại bình an, lại vô tình sinh ra bất mãn và xung đột tôn giáo… Trong khi cả hai người trẻ chỉ mong được sống tử tế và yêu thương nhau. Với tôi, theo đạo nào không quan trọng. Quan trọng là ta sống ra sao. Giữ đạo rất tốt nhưng sống không tốt với người bên cạnh, vậy có còn đúng tinh thần của đạo không? Mục đích cuối cùng của mọi tôn giáo đều là hướng con người tới yêu thương, thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ. Nếu những điều ấy không làm được, thì theo đạo để làm gì? Chúa dạy yêu người như chính mình, yêu và bao dung cả kẻ làm tổn thương ta. Phật dạy từ bi, hỷ xả, độ lượng với đời. Không có giáo lý nào dạy con người cay nghiệt với nhau cả. Vì vậy, tôi chọn tin vào đạo – chứ không tuyệt đối tin vào người mang danh đạo. Có lẽ vì cách nghĩ này mà tôi thường “ngược số đông”, và đôi khi bị ghét. Nhưng tôi vẫn giữ quan điểm của mình. Trong tình yêu cũng vậy. Yêu là phải có tình cảm. Với tôi, tình yêu không nên bị giới hạn bởi tuổi tác, giới tính hay tôn giáo. Người ta thường nghĩ ép con đi theo khuôn mẫu của cha mẹ là tốt cho con, nhưng liệu điều đó có thật sự mang lại hạnh phúc? Người con chọn, sướng khổ người con tự chịu. Cuộc đời ấy, hành trình ấy, cảm xúc ấy… không ai sống thay được. Hạnh phúc không nằm ở giàu nghèo hay hình thức bên ngoài, mà nằm ở sự chân thành, đồng cảm và yêu thương từ hai phía. Đau lòng nhất là những gia đình có con là người đồng tính. Thay vì lắng nghe và thấu hiểu, họ chọn chỉ trích, mắng chửi, ép buộc con phải sống theo “đúng chuẩn”. Những lời nói nặng nề ấy không chỉ làm tổn thương – mà còn có thể đẩy con cái vào cô độc, nổi loạn, bỏ nhà đi, thậm chí là tuyệt vọng ngay trong chính gia đình mình. Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Không ai muốn mình khác người để rồi phải chịu đau khổ. Hiểu sai và yêu không đúng cách đã gây ra quá nhiều hệ lụy. Khi xã hội ruồng bỏ, gia đình – nơi đáng lẽ là chốn bình yên để quay về – cũng không dang tay đón nhận, thì con người biết đi đâu? Nên với tôi, sống ở đời, điều quan trọng nhất vẫn là bao dung và thấu hiểu. Biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác, nhìn rộng hơn, nghĩ sâu hơn, để bớt phán xét và nhiều yêu thương hơn. Dù là đạo hay đời, sống sao cho thiện lương, biết yêu thương con người – thì đó chính là đạo.