У нас вы можете посмотреть бесплатно Nguyễn Hạ dạy piano uy tín или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Không cầu kỳ, không kỹ thuật, không bè hợp xướng, tiết mục cuối cùng của Concert trở về sự đơn sơ giản dị. Nghệ sỹ biểu diễn chính là ba mẹ, các con, thầy cô, toàn bộ ekip hoà mình vào hạnh phúc đơn thuần của gia đình. Dẫu đi đâu cũng là đứa con nhỏ bé trong lòng ba mẹ. Đây là thước phim chứa đựng những hình ảnh chân thật nhất tình cảm gia đình, ba mẹ, con cái…Hạnh phúc gia đình đến từ những điều nhỏ bé nhất.. ________________ Viết cho tất cả các con- học trò- thành viên gia đình NGUYỄN HẠ Trên thế gian rộng lớn này, liệu có tồn tại một tình yêu không mục đích, không điều kiện, không hề so đo được mất? Nếu phải đi tìm một điều như thế, có lẽ chỉ có thể là tình yêu của ba mẹ dành cho con cái. Một thứ tình cảm bắt đầu từ những điều bé nhỏ nhất: một nhịp tim trong bụng mẹ, một tiếng khóc chào đời, một cái nắm tay đầu tiên. Từ đó, yêu thương lớn dần theo năm tháng, lặng lẽ mà bền bỉ, theo con suốt cả hành trình dài rộng của cuộc đời. Các con nhìn hình ảnh ba mẹ trong clip cảm nhận sẽ rất rõ. Tình yêu ấy không ồn ào. Nó không được nói bằng những lời hoa mỹ, không thể hiện bằng những món quà đắt tiền hay những điều xa hoa. Nó lặng lẽ như hơi thở trong ngôi nhà nhỏ, như ánh đèn vẫn sáng mỗi tối khi con chưa về. Ba mẹ có thể chẳng bao giờ nói rằng “ba mẹ yêu con nhiều lắm”, nhưng tình yêu ấy lại hiện diện trong từng bữa cơm nóng hổi, trong từng lời nhắc “ra ngoài nhớ mặc thêm áo”, trong ánh mắt dõi theo khi con bước đi giữa dòng đời rộng lớn. Có những đêm con sốt cao, ba mẹ thức trắng. Có những ngày con buồn bã, ba mẹ lặng lẽ lo âu. Những vất vả, nhọc nhằn ngoài kia được giấu đi sau nụ cười bình thản khi trở về nhà. Ba mẹ có thể chịu thiệt thòi, có thể gác lại ước mơ riêng, miễn sao con được đủ đầy hơn một chút, an tâm hơn một chút. Tình yêu ấy không cần con phải đáp trả. Ba mẹ không yêu con vì con giỏi giang, cũng không vì con đạt được điều gì lớn lao, chỉ cần con khỏe mạnh, bình an, vậy là đủ. Nếu hỏi tình yêu ấy có thể đong đếm được không, có lẽ chẳng có chiếc cân nào đủ lớn để chứa đựng. Làm sao đếm hết những lần ba mẹ chờ cửa? Làm sao tính được bao nhiêu giọt mồ hôi đã rơi vì tương lai của con? Làm sao ghi lại hết những lo lắng âm thầm chưa từng được nói ra? Tình yêu của ba mẹ không có con số cụ thể, không có giới hạn rõ ràng. Nó giống như bầu trời rộng lớn phía trên đầu, ta quen thuộc đến mức quên mất rằng mình đang được che chở mỗi ngày. Chỉ đến khi trưởng thành, khi đối diện với những khó khăn của cuộc sống, ta mới dần hiểu ra giá trị của tình yêu ấy. Ta nhận ra rằng giữa muôn vàn mối quan hệ có thể đổi thay, có một nơi vẫn luôn chờ ta quay về. Dù ta thành công hay thất bại, dù ta mạnh mẽ hay yếu đuối, vòng tay của ba mẹ vẫn rộng mở như thuở ban đầu. Thế nhưng, có một quy luật lặng thầm mà ta thường vô tình quên mất: ngày con lớn khôn cũng chính là ngày ba mẹ già đi thêm một chút. Mỗi bước chân con vững vàng hơn giữa cuộc đời rộng lớn, là mỗi bước chân ba mẹ chậm lại theo năm tháng. Khi con đủ sức bay xa khỏi vòng tay chở che, thì mái tóc ba đã lấm tấm sợi bạc, khóe mắt mẹ đã hằn thêm những nếp nhăn của thời gian. Sự trưởng thành của con được đánh đổi bằng cả thanh xuân, sức lực và những tháng ngày lặng lẽ hy sinh của đấng sinh thành. Vì thế, khi còn có thể, hãy yêu thương ba mẹ nhiều hơn một chút. Hãy trân trọng từng bữa cơm quây quần, từng câu hỏi han giản dị, từng khoảnh khắc được ngồi bên nhau trong căn nhà quen thuộc. Thời gian không bao giờ dừng lại để chờ ta kịp yêu thương. Năm tháng có thể kiên nhẫn đợi ta chạm đến thành công, nhưng tuổi xuân và sức khỏe của ba mẹ thì không. Đừng để đến khi ngoảnh lại, ta chỉ còn kịp ôm lấy những ký ức. Hãy yêu thương ngay hôm nay – khi ba mẹ vẫn còn ở đó, vẫn còn mỉm cười và vẫn còn đợi ta trở về… Gia Đình NGUYỄN HẠ