У нас вы можете посмотреть бесплатно [Karaoke Có Hook] Mồ Côi Giữa Chợ Đời - Bún Real или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
➤ Song : MỒ CÔI GIỮA CHỢ ĐỜI ➤ Link MP3 : ➤Mẫu Capcut : ------------------------ ➤Artist : ➤ BÚN REAL : https://www.facebook.com/Boss.NMT0707... ➤ TIKTOK : / bunreal.rap ------------------------ ➤ Beat : Đạt Senseless ➤Facebook : https://www.facebook.com/profile.php?... ------------------------ Upload : BÚN REAL -------------------------- ➤ Baner SUB : Eoti + anhbaosadlove ➤Vì Thương Vì Nhớ : • Vì Thương , Vì Nhớ - Bún Real Ft. eoti ( L... ➤Anh Lười : • "ANH LƯỜI" TKAY X BÚN REAL X EOTI ------------------------ © Bản quyền thuộc về BÚN REAL ☞ Do not Reup Lyric ver 1 đứa trẻ năm ấy nằm giữa ba mẹ nhưng không cảm nhận được ấm áp nó thấy hạnh phúc ba mẹ tạo ra thời gian từng ngày đang nhấm nháp nó ôm thắc mắc hỏi mẹ nó, " tại sao người lớn phải cãi nhau ? " chỉ những lần đó ba mẹ im lặng, chứ không kéo dài đến mãi sau thời gian cứ trôi năm nó lên 7 ba mẹ nó quyết định bỏ nhau chưa biết tương lai sẽ như thế nào nó chỉ thấy lồng ngực rõ đau nó ôm lấy nội, nó bật khóc, cảm nhận cơn đau thật khó tả trong cuộc tranh luận của ba và mẹ chẳng ai tình nguyện nuôi nó cả nó chấp nhận đời nó bấp bênh, tập quen việc đội mưa đội gió lúc nó chơi vơi không nơi để về, vẫn có bàn tay của nội nó nó rơi vào nghịch cảnh mồ côi, dù ba dù mẹ nó vẫn sống mỗi lần nhìn vào gia đình người khác nó chỉ tủi thân rồi lẫn trốn nó nhớ những ngày ba mẹ bảo bọc, vun trồng đời nó như bông hoa mà giờ ba mẹ chẳng biết nơi nào nó mong đợi mãi sao không qua nó ước mong sao nó bị điểm kém lần nữa được ba mẹ uốn nắn nhìn vào quyển sách hình ảnh đầy đủ gia đình là điều nó muốn lắm hook ba ơi mẹ ơi, nó còn quá nhỏ, sao bắt nó chịu cảnh xa nhà ba ơi mẹ ơi sao lại bỏ nó ba mẹ đã tạo nó ra mà ba ơi mẹ ơi hết thương nhau rồi, sai cũng nào phải vì nó đâu ba ơi mẹ ơi máu mủ tình thương mà sao giờ nó chỉ thấy khó đau ba ơi mẹ ơi, nó còn quá nhỏ, sao bắt nó chịu cảnh xa nhà sao đẩy nó vào viễn cảnh mà không ai muốn ở giữa cõi ta bà nó thèm lần nữa được nghe mẹ mắng vì trời tối muộn vẫn la ca nó thèm cảm giác ba dạy dỗ, nếu nó lỡ chân vào sa đà ver 2 tất cả chỉ còn là giấc mơ, chứ đời nó bạc hơn cả vôi chưa hết cấp 2 nó bỏ đi làm muốn phụ nội đỡ vất vã thôi lên chốn thành đô đầy xô bồ, dạo đầu lang thang có khi nằm đất khi nó cố tìm việc không được, người ta đòi hỏi về bằng cấp nó xin phụ bàn cho quán phở nhỏ ở vùng ngoại ô rìa thành phố chỉ mong hết khách đổi công bát phở lót dạ qua ngày nên đành cố nó muốn phụ nội nhưng nhìn thực tại nó vẫn chỉ là một đứa tệ nghĩ về quê hương thân già lủi thủi mà đôi mắt nó lại ứa lệ năm lên 16 nó làm bốc vác, làm đủ nghề miễn có tiền tiêu tích góp ít ỏi nó cố dành dụm gửi về cho nội nó bớt phiền ưu nó được người ta thuê giao hàng, bên trong là gì nó không chắc mỗi lần như vậy được vài trăm ngàn dần dần vì tiền nó mù con mắt rồi một ngày khi nó 18, nó đem gói hàng giao tới phòng bay có vài chú công an ập vào ,còn ngơ ngác, đã bị còng tay nội nó biết tin thì quá sock, nhắm mắt xuôi tay vội xa rời hối hận muộn màng nó gào khóc, như thuở ban sơ mới ra đời hook ba ơi mẹ ơi, nó còn quá nhỏ, sao bắt nó chịu cảnh xa nhà ba ơi mẹ ơi sao lại bỏ nó ba mẹ đã tạo nó ra mà ba ơi mẹ ơi hết thương nhau rồi, sai cũng nào phải vì nó đâu ba ơi mẹ ơi máu mủ tình thương mà sao giờ nó chỉ thấy khó đau ba ơi mẹ ơi, nó còn quá nhỏ, sao bắt nó chịu cảnh xa nhà sao đẩy nó vào viễn cảnh mà không ai muốn ở giữa cõi ta bà nó thèm lần nữa được nghe mẹ mắng vì trời tối muộn vẫn la ca nó thèm cảm giác ba dạy dỗ, nếu nó lỡ chân vào sa đà ver 3 ngày nó ra về với xã hội , bắt đầu lại từ tuổi 25 gần chục năm trời nó mong nó ước nhưng cũng chẳng có một ai thăm nó về tới căn nhà thân thuộc, chỉ còn di ảnh phai mờ dấu son nội nó vẫn cười như ngày nó nhỏ, nội sống cả đời vì cháu con nó khóc rồi nhớ kỉ niệm xưa, nội ôm chặt nó khi trời đông bắc là nơi duy nhất được vỗ về là nơi nó ngủ thật ngon giấc giờ chỉ còn đây sự tang tóc, bao chùm lên hình hài xác xơ tự vả vào mặt rồi òa khóc, nó mong đó chỉ là giấc mơ thấm thoát thời gian nó ngưỡng 30, ngày qua tháng lại đời công nhân nó chẳng còn gì mà để mất, bữa đói bữa no vẫn ôm chân rồi vẫn như mọi ngày bình thường, 10 nghìn xôi như kiểu căn bản chợt nó khựng người khi thấy trước mặt, dung mạo nó khắc vào tâm khảm có chút già nua vì năm tháng, có vài nếp nhăn ở quanh mi vì lí do gì nó cũng không hiểu nhưng nó xoay người bước nhanh đi nó thấy khuôn mặt của ba nó, lái xe 4 bánh như công chức nó thấy mủi lòng nhưng vẫn không hiểu sao lại mĩm cười chứ không tức hook ba ơi mẹ ơi, nó còn quá nhỏ, sao bắt nó chịu cảnh xa nhà ba ơi mẹ ơi sao lại bỏ nó ba mẹ đã tạo nó ra mà ba ơi mẹ ơi hết thương nhau rồi, sai cũng nào phải vì nó đâu ba ơi mẹ ơi máu mủ tình thương mà sao giờ nó chỉ thấy khó đau ba ơi mẹ ơi, nó còn quá nhỏ, sao bắt nó chịu cảnh xa nhà sao đẩy nó vào viễn cảnh mà không ai muốn ở giữa cõi ta bà nó thèm lần nữa được nghe mẹ mắng vì trời tối muộn vẫn la ca nó thèm cảm giác ba dạy dỗ, nếu nó lỡ chân vào sa đà