У нас вы можете посмотреть бесплатно Ất Mão 1975 Cả Đời Đắng Cay, Chỉ Cần 9 Điều Là Hậu Vận Đổi Thay, Hưởng Phước Đời Đời! или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Tuổi Ất Mão một đời nước mắt đắng cay chồng chất, hậu vận an nhiên viên mãn nếu biết trước chín điều này. Khi nhìn lại chặng đường đã qua, không ít người tuổi Ất Mão thấy tim mình như chất đầy những nếp gấp của đời: thăng trầm nối thăng trầm, nỗi lo nối nỗi lo. Có người cả đời lam lũ vì cơm áo, gánh nặng trên vai chưa từng nhẹ đi, tình duyên thì lận đận như con thuyền gặp gió ngược. Nước mắt đôi khi nhiều hơn nụ cười, vậy mà vẫn cắn răng mà sống, vẫn bước tiếp, vẫn âm thầm gánh hết phần khó về mình. Những ai đã đi qua tháng năm nhọc nhằn đều hiểu: có những ngày, hạnh phúc tưởng như ở rất xa, còn thử thách thì cứ như đứng chờ sẵn ngay trước cửa. Ta tự hỏi vì sao đời lại “truy chuyện” mình mãi như thế, vì sao có người đi êm, còn mình cứ phải vòng qua những đoạn đường gập ghềnh? Nhưng rồi càng lớn, càng trải, người tuổi Ất Mão sẽ dần nhận ra một điều: có những nỗi đau không đến để dìm mình xuống, mà đến để mài cho mình vững; có những giọt nước mắt không phải để làm mình yếu đi, mà để rửa sạch bụi trần, để tâm mềm lại, để lòng sáng ra. Phật pháp dạy rằng khổ đau không vô nghĩa. Nó là bài học, là tấm gương soi lại chính mình, là lời nhắc phải thức tỉnh đúng lúc. Còn tử vi cũng chỉ ra những giai đoạn thử thách như một cách “báo trước thời tiết” của cuộc đời, để ta biết chuẩn bị áo ấm khi trời trở lạnh, biết cẩn trọng khi đường trơn, và biết giữ tâm cho thật vững khi gió lớn kéo về. Trước khi nói đến “chín điều”, hãy hiểu vì sao tuổi Ất Mão lại hay mang trong mình nhiều vết xước đến vậy. Tuổi Ất Mão là những người sinh ra thường phải đi đường vòng mới tới đích. Thuở thanh xuân, nhiều người đối diện đủ thứ thiếu thốn: học hành có lúc dang dở, công việc đổi thay liên tục, tài chính lúc nào cũng phải tính từng đồng. Họ thường phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác chỉ để chạm được một thành quả nhỏ. Và chính cái “nỗ lực gấp nhiều lần” đó, lâu dần biến thành một dạng mệt mỏi âm thầm: mệt vì phải cố, mệt vì phải gồng, mệt vì lúc nào cũng sợ mình dừng lại thì đời sẽ bỏ rơi mình.