У нас вы можете посмотреть бесплатно Ngày 1 tháng 3 - Thánh Agnes Cao Guiying, giáo dân - tử đạo или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Thánh An-nê Cao Guiying không chỉ là một cái tên trong danh mục các vị tử đạo, mà bà là hiện thân của một tâm hồn kiên trung bất khuất. Bước đi từ bóng tối của thân phận mồ côi, vượt qua nỗi đau của sự ghẻ lạnh gia đình, bà đã vươn mình trở thành một giáo lý viên nhiệt thành, dùng chính dòng máu đào để minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của Thiên ChúaTên Hán - Việt của bà là Cao Quế Anh, bà sinh năm 1821 tại một ngôi làng nhỏ thuộc tỉnh Quý Châu, Trung Quốc. Bà lớn lên trong hơi ấm của một gia đình Công giáo đạo hạnh, nơi những lời kinh nguyện sớm chiều đã thấm sâu vào huyết quản, hun đúc nên một tâm hồn thanh khiết và lòng đạo đức thẳm sâu ngay từ thuở còn thơ. Thế nhưng, bầu trời tuổi thơ sớm sụp đổ khi bà mất đi cả cha lẫn mẹ, để lại Quế Anh bơ vơ giữa dòng đời khi tuổi còn quá nhỏ. Bà phải rời bỏ quê hương, lặn lội đến Xingyi để xin làm thuê và ở nhờ trong một gia đình tín hữu. Chính trong sự nghèo khó và lao nhọc ấy, đức tin của bà lại càng trở nên rạng rỡ như vàng thử lửa. Cũng tại nơi đây, bà đã có cuộc gặp gỡ định mệnh với Giám mục Bai (Etienne-Raymond Albrand). Bằng đôi mắt của một người chăn dắt nhân lành, ngài sớm nhận ra dưới vẻ ngoài lam lũ của Quế Anh là một trí tuệ sắc sảo và một tấm lòng khao khát chân lý. Ngài kinh ngạc trước khả năng học hỏi giáo lý thần tốc và sự thấu hiểu đức tin sâu sắc của người thiếu nữ mồ côi này. Năm 18 tuổi, theo dòng xoáy của tập tục, Quế Anh bước vào cuộc sống hôn nhân. Nhưng thay vì một mái ấm, bà lại rơi vào cảnh địa ngục trần gian khi gia đình chồng xem bà như một "mầm tai họa" chỉ vì bà tôn thờ Chúa. Sự ghẻ lạnh biến thành bạo hành, và đỉnh điểm là khi chồng bà qua đời, họ đã không ngần ngại tống khứ người góa phụ trẻ ra khỏi nhà. Giữa cơn cùng cực, không nhà cửa, không người thân, Quế Anh lại một lần nữa phó thác đời mình cho sự quan phòng của Chúa. Bà tìm được nơi trú chân tại nhà một góa phụ đạo đức. Hai tâm hồn cô độc nhưng giàu đức tin đã nương tựa vào nhau, biến những gian nan khổ hạnh thành những chuỗi hạt Mân Côi dâng kính lên trời cao trong thầm lặng và nhẫn nhục. Một ngày nọ, bà gặp linh mục Augustino Chapdelaine (nay là thánh). Nhận thấy nhu cầu cấp bách của cánh đồng truyền giáo tại Quảng Tây và trí tuệ của bà, ngài đã mời bà dấn thân vào con đường tông đồ. Không chút do dự, bà nhận lời đến dậy giáo lý cho khoảng 40 hộ gia đình Công giáo, mang ánh sáng Tin Mừng đến những nơi xa xôi, hẻo lánh. Năm 1852, Quế Anh đặt chân đến Baijiazhai, huyện Xilin. Tại đây, bà không chỉ là một vị thầy dạy đạo mà còn là người mẹ hiền của bao đứa trẻ, là người lo liệu cơm nước, chăm sóc từng bữa ăn cho giáo điểm. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé, tận tụy với công việc bếp núc nhưng lại đầy uy quyền khi giảng giải giáo lý đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho cộng đoàn Kitô hữu non trẻ. Thế nhưng, bình yên không kéo dài mãi mãi. Năm 1856, một cơn bão táp bách hại tôn giáo kinh hoàng quét qua tỉnh Quảng Tây. Chính quyền địa phương ra lệnh đàn áp tàn bạo tất cả những ai mang danh Kitô hữu. Trong không khí đặc quánh sự sợ hãi, Quế Anh vẫn bình thản tiếp tục sứ mạng, chuẩn bị tâm thế cho cuộc hy sinh cuối cùng. Ngày định mệnh ập đến, bà bị bắt giữ cùng với các tín hữu khác. Giữa những lời dụ dỗ và đe dọa, Quế Anh vẫn đứng vững như một tảng đá. Trong khi nhiều người khác được phóng thích, thì bà và cha Chapdelaine bị giữ lại như những mục tiêu chính. Không lâu sau, cha Chapdelaine đã tử đạo trong ngục vì những trận đòn roi tàn khốc, để lại Quế Anh đơn độc đối diện với tử thần. Vào ngày 22 tháng Giêng theo âm lịch, chính quyền đã dành cho bà một hình phạt nhục nhã và đau đớn nhất: bà bị nhốt vào một chiếc lồng gỗ nhỏ hẹp đến mức chỉ có thể đứng thẳng, các khớp xương bị ép chặt đến nghẹt thở. Giữa cái nắng, cái đói và sự khinh miệt của đám đông, người ta chỉ nghe thấy tiếng thì thầm đều đặn phát ra từ lồng gỗ: "Lạy Chúa xin thương xót con, Chúa Kitô cứu con." Ngày 1/3/1856, linh hồn của vị giáo lý viên kiên trung ấy đã nhẹ nhàng bay về trời sau những ngày bị hành hạ trong chiếc lồng gỗ oan nghiệt. Bà ngã xuống như một hạt lúa mì rơi vào lòng đất, chết đi để nảy mầm cho một mùa gặt tâm linh dồi dào trên đất Quảng Tây. Di sản mà Thánh Cao Quế Anh để lại là một bài ca hy vọng cho những người bị áp bức và là minh chứng hùng hồn cho vai trò của người phụ nữ trong Giáo hội. Bà chứng minh rằng ngay cả một người góa phụ nghèo khổ, bị xã hội ruồng bỏ, cũng có thể trở thành cột trụ của đức tin và là ngọn đuốc soi đường cho biết bao linh hồn. Hương thơm nhân đức ấy đã vượt qua biên giới Trung Hoa để đến với Rome. Ngày 27/5/1900, Đức Giáo hoàng Leo XIII đã chính thức tuyên phong bà lên bậc Chân phước. Vào ngày 1/10/2000, tại Quảng trường Thánh Phêrô, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã long , cùng 119 vị tử đạo Trung Quốc khác và 3 thánh Maria Josefa del Corazon de Jesus, Thánh Josephine Bakhita và Thánh Katharine Mary Drexel. Thánh An-nê Cao Guiying đứng đó, rạng rỡ trong hàng ngũ 120 vị tử đạo Trung Hoa. #catholic #hạnhcácthánh #viral