У нас вы можете посмотреть бесплатно THƯƠNG CẢM! NỮ VIỆT KIỀU MỸ ĐƯỢC CHỒNG HỨA HẸN ĐIỀU NÀY KHIẾN CHỊ DO DỰ VIỆC BẢO LÃNH BỐ MẸ SANG MỸ или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Nắng ở vùng phía Nam tiểu bang California lúc nào cũng mang một sắc vàng ngọt lịm như mật ong, nó rải đều lên những con lộ thênh thang và đậu lại trên những tán cây cọ cao vút dọc theo các khu phố người Việt. Tôi ngồi trong căn bếp nhỏ của mình, đôi tay thong thả gọt vỏ những trái táo giòn tan để chuẩn bị bữa tối cho Mark. Cuộc sống của tôi sau mười lăm năm đặt chân đến đất Mỹ có thể nói là đã chạm đến cái ngưỡng mà người ta gọi là giấc mơ Mỹ. Tôi có một công việc ổn định tại một hãng bảo hiểm lớn, có một người chồng yêu thương mình và một căn nhà nhỏ xinh xắn đã trả dứt được một phần tiền nợ ngân hàng. Mọi thứ xung quanh tôi dường như đều toát lên vẻ yên bình đến lạ lùng. Tiếng máy rửa bát chạy rì rì đều đặn, mùi thơm của tinh dầu sả chanh lan tỏa trong không gian, và cả sự yên tĩnh tuyệt đối của khu phố thượng lưu nơi chúng tôi đang sinh sống. Tôi khẽ mỉm cười khi nghĩ về những ngày đầu mới sang, khi đó tôi còn là một cô gái ngơ ngác đi cày ở tiệm nail từ sáng sớm đến tối mịt, hai bàn tay lúc nào cũng nồng nặc mùi hóa chất và bột nhựa. Thời điểm đó, tôi chỉ mong sao mình có được một tấm thẻ xanh để có thể đường hoàng đi lại, không phải lo sợ mỗi khi nhìn thấy xe cảnh sát chạy ngang qua. Bây giờ, khi đã có quốc tịch trong tay, khi tiếng Anh đã trở nên lưu loát và tôi đã hiểu rõ cách vận hành của xã hội này, tôi lại bắt đầu có những nỗi niềm khác. Mark bước vào bếp, anh ôm nhẹ lấy vai tôi và đặt một nụ hôn lên trán. Anh ấy là một người Mỹ chính gốc, một kỹ sư điện tử luôn làm việc với những con số và quy tắc chính xác. Mark hiền lành, yêu vợ và đặc biệt là rất sòng phẳng trong mọi chuyện. Anh luôn bảo rằng anh yêu cái cách tôi chăm sóc gia đình, nhưng anh cũng thường nhắc nhở tôi rằng mỗi cá nhân cần phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của chính mình. Tôi nhìn Mark và thầm cảm ơn số phận đã cho mình gặp anh. Anh đã giúp tôi vượt qua những cú sốc văn hóa đầu đời, dạy tôi cách lái xe trên những con đường xa lộ rộng thênh thang và cách quản lý tiền bill mỗi tháng sao cho hợp lý. Thế nhưng, trong thâm tâm tôi, một nỗi lo âu âm ỉ bắt đầu nhen nhóm. Đó là chuyện của ba mẹ tôi ở quê nhà. Ba mẹ tôi đã già, sức khỏe bắt đầu giảm sút và niềm mong mỏi lớn nhất của ông bà là được sang Mỹ sống những năm tháng cuối đời cùng con gái duy nhất. Mỗi lần gọi điện về Việt Nam qua ứng dụng điện tử, tôi lại thấy tóc ba bạc thêm một chút, da mẹ mồi thêm vài nốt nhăn nheo. Tôi tự hỏi rằng liệu mình có đang quá ích kỷ khi thụ hưởng cuộc sống sung sướng này một mình hay không. Tôi băn khoăn liệu Mark sẽ phản ứng thế nào nếu tôi đề cập đến việc bảo lãnh ba mẹ sang định cư hẳn. Trong văn hóa của người Mỹ, việc con cái sống chung với ba mẹ khi đã trưởng thành là một điều gì đó khá lạ lẫm, huống hồ là bảo lãnh cả hai người già từ một đất nước xa xôi sang để chăm sóc. Tối hôm đó, khi hai đứa ngồi ngoài hiên nhà nhìn ra sân sau, Mark bỗng nắm lấy tay tôi và nói về một kế hoạch tương lai đầy hứa hẹn. Anh bảo rằng trong năm năm tới, khi chúng tôi đã tích lũy đủ một khoản tiền hưu trí kha khá, anh sẽ bán căn nhà này đi. Anh hứa sẽ đưa tôi đi du lịch vòng quanh thế giới, mua một căn nhà gỗ nhỏ trên vùng núi ở tiểu bang Oregon để tận hưởng không khí trong lành và sống một cuộc đời hoàn toàn tự do. Anh nói rằng đó là phần thưởng cho những năm tháng đi cày vất vả của cả hai chúng tôi. Anh muốn chúng tôi chỉ sống cho nhau, không vướng bận, không lo toan.