У нас вы можете посмотреть бесплатно 🪷🧘♂️🔔 Chiến Thắng Chính Mình: Khi Kẻ Thù Lớn Nhất Chính Là Bản Ngã | Hành Trình Thức Tỉnh Nội Tâm или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
🪷🧘♂️🔔 Chiến Thắng Chính Mình: Khi Kẻ Thù Lớn Nhất Chính Là Bản Ngã | Hành Trình Thức Tỉnh Nội Tâm Sâu Sắc Chào mừng các bạn đến với kênh “Hóa Giác Phàm Trần | Lời Phật Giữa Đời” @1loiphatday Xin chúc các bạn và những người thân yêu mọi sự an lành và đầy tình yêu thương. Xem Video là đã có duyên. Và nếu video có đồng điệu với suy nghĩ của bạn, xin hãy lan tỏa bằng cách Like và Chia sẻ ạ. Cảm ơn bạn rất nhiều! ------------------------------------- #Phatgiao #phatgiaovadoisong #1loiphatday #shorts #chienthangchinhminh Có những cuộc chiến không diễn ra ngoài đời, mà âm thầm diễn ra trong chính lòng ta. Ta đi qua bao năm tháng, tưởng mình đang đối đầu với thế giới, nhưng hóa ra điều khiến ta mỏi mệt nhất lại là những va chạm với chính cái tôi của mình. Khi lắng lại đủ sâu, ta sẽ nhận ra: kẻ thù lớn nhất không phải ai khác, mà là bản ngã luôn muốn hơn thua, muốn được công nhận, muốn đúng bằng mọi giá. Và hành trình quan trọng nhất đời người… có lẽ là học cách vượt qua chính mình. Có những cuộc chiến diễn ra trong im lặng. Không tiếng gươm khua, không khói lửa, không ai biết đến. Nhưng đó lại là những cuộc chiến khốc liệt nhất. Mỗi con người, trong sâu thẳm, đều từng bước vào một chiến trường như thế – nơi không có kẻ thù nào khác ngoài chính mình. Ta lớn lên giữa những so sánh. So điểm số, so thành tựu, so địa vị, so cả nỗi đau. Từ rất sớm, ta học cách khẳng định “tôi là ai” bằng cách đặt mình đối diện với “người khác”. Cái tôi hình thành từ đó, như một ánh sáng nhỏ trong tâm trí: nó giúp ta định danh, giúp ta sinh tồn, giúp ta có động lực vươn lên. Nhưng ánh sáng ấy, nếu không được soi chiếu bởi tỉnh thức, lại có thể trở thành nguồn gốc của phân biệt, của đối kháng, của sợ hãi. Bản ngã không xấu. Nó chỉ là một cấu trúc cần thiết để ta bước vào đời. Nhưng khi ta đồng nhất hoàn toàn mình với nó, ta bắt đầu sống trong sự phòng thủ. Mỗi lời góp ý trở thành một mũi tên. Mỗi thành công của người khác trở thành một sự đe dọa. Mỗi thất bại của chính mình trở thành một vết thương sâu khó lành. Ta tưởng mình đang chiến đấu với người khác. Thực ra, ta đang bảo vệ một hình ảnh về mình – hình ảnh mà ta sợ bị tổn thương. Có một điều rất lạ: càng cố chứng minh mình đúng, ta càng xa rời sự thật. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, ta càng che giấu một nỗi sợ mong manh. Càng cố chiến thắng người khác, ta càng đánh mất sự bình an trong chính mình. Cuộc đối đầu sâu thẳm nhất của con người không phải là với hoàn cảnh, không phải với định mệnh, mà là với cái bóng bên trong – nơi ta đối diện với những ghen tị, giận dữ, tự ti, tham cầu, kiêu hãnh. Ta thường muốn loại bỏ những điều ấy, như thể chúng là điều gì đó xấu xa cần bị tiêu diệt. Nhưng càng xua đuổi, chúng càng lớn lên trong bóng tối. Trong thiền, người ta không tiêu diệt bóng tối. Người ta chỉ thắp sáng một ngọn đèn. Khi có ánh sáng của nhận biết, bóng tối tự tan. Không cần đánh nhau với nó. Bản ngã cũng vậy. Khi ta quan sát nó, thay vì bị nó điều khiển, ta bắt đầu thấy rõ: “À, đây là sự tự ái đang nổi lên.” “Đây là nỗi sợ bị xem thường.” “Đây là ham muốn được công nhận.” Chỉ cần thấy rõ như thế, không phán xét, không biện minh, một khoảng cách đã được mở ra. Và trong khoảng cách ấy, tự do bắt đầu nảy mầm. Chiến thắng chính mình không phải là ép mình trở nên hoàn hảo. Không phải là bóp nghẹt cảm xúc. Không phải là cố gắng trở thành một phiên bản “đạo đức” theo tiêu chuẩn nào đó. Chiến thắng ấy là khả năng nhìn thẳng vào những phần chưa đẹp của mình mà không quay đi. Là sự can đảm thừa nhận: “Tôi cũng có bóng tối.” Và từ đó, chọn cách sống không bị bóng tối dẫn dắt. Có người nói, giác ngộ là trạng thái không còn sân hận, không còn tham ái. Nhưng có lẽ, trước khi chạm đến những tầng sâu ấy, giác ngộ bắt đầu từ điều rất giản dị: thấy rõ mình đang sân, đang tham, đang sợ – và mỉm cười với điều đó. Khi ta không còn đồng nhất hoàn toàn với bản ngã, ta bớt phản ứng. Một lời chê không còn làm ta mất ngủ. Một lời khen không còn khiến ta bay quá cao. Ta bắt đầu sống nhẹ hơn. Không phải vì cuộc đời thay đổi, mà vì cách ta nhìn mình đã đổi khác. Nhiều xung đột trong đời bắt nguồn từ hai cái tôi đang cố gắng tự vệ. Hai người tranh cãi, mỗi người đều tin mình đúng. Nhưng sâu bên dưới, có thể chỉ là hai nỗi sợ đang tìm cách được lắng nghe. Nếu một trong hai người đủ tỉnh thức để lùi lại một bước, để không phải lúc nào cũng thắng, để không phải lúc nào cũng đúng, thì cuộc chiến có thể kết thúc trong im lặng. Thắng người khác đôi khi mang lại cảm giác hả hê. Nhưng thắng chính mình mang lại sự bình an. Có những lúc ta tưởng mình rất mạnh mẽ vì không ai có thể làm ta gục ngã. Nhưng có lẽ sức mạnh thật sự là khi ta không còn cần phải chứng minh điều đó nữa. Khi ta có thể thừa nhận sai lầm mà không cảm thấy mình nhỏ bé. Khi ta có thể xin lỗi mà không thấy mình thua cuộc. Khi ta có thể lắng nghe mà không vội phản bác. Bản ngã luôn muốn khẳng định. Tỉnh thức thì chỉ muốn hiểu. Chiến thắng vĩ đại nhất không nằm trên bục vinh quang. Nó nằm trong khoảnh khắc ta chọn không phản ứng theo thói quen cũ.