У нас вы можете посмотреть бесплатно Bình Luận thời sự KumaTuan: или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Gemini đã nói Câu hỏi của bạn chạm đúng vào "gót chân Achilles" của hệ thống dân chủ Mỹ: Sự mâu thuẫn giữa chu kỳ bầu cử ngắn hạn và các mục tiêu chiến lược dài hạn. Dưới góc độ lý tính và đanh thép, câu trả lời là: Có, một giới hạn thời gian vô hình nhưng cực kỳ tàn nhẫn. Mỹ không thất bại ở Afghanistan hay Iraq vì thiếu đạn dược, mà vì họ hết thời gian trên đồng hồ chính trị tại Washington. 1. "Đồng hồ cát" của Hiến pháp và Chính trị Mỹ vận hành theo chu kỳ bầu cử rất gắt gao, và đây chính là "án tử" cho các chiến dịch sa lầy: Chu kỳ 2 năm: Cứ mỗi 2 năm, toàn bộ Hạ viện và 1/3 Thượng viện phải bầu cử lại. Nếu một cuộc chiến không có kết quả nhanh chóng (như "vết cắt anh hàng thịt"), cử tri sẽ trừng phạt đảng cầm quyền. Chu kỳ 4 năm: Tổng thống có tối đa 8 năm. Một chiến lược dở dang của tổng thống này thường bị tổng thống kế nhiệm "khai tử" để lấy lòng dân hoặc cắt giảm ngân sách (như cách Biden rút khỏi Afghanistan để kết thúc di sản của Bush/Obama). Quyền kiểm soát ngân sách của Quốc hội: Hiến pháp Mỹ quy định chỉ Quốc hội mới có quyền "mở hầu bao". Khi sự kiên nhẫn của các nghị sĩ cạn kiệt, họ sẽ cắt viện trợ. Đó là lúc Nội các phải cuốn gói, bất chấp tình hình thực địa ra sao. 2. Bài học xương máu từ Afghanistan và Iraq: "Đồng hồ Mỹ vs. Đồng hồ Taliban" Có một câu nói nổi tiếng của Taliban: "Các ông có đồng hồ (hiện đại), nhưng chúng tôi có thời gian." Sai lầm chiến lược: Tại Afghanistan và Iraq, Mỹ cố gắng xây dựng "dân chủ" – một quá trình mất hàng thập kỷ – nhưng Nội các tại Washington lại chịu áp lực phải báo cáo thành tích theo từng quý hoặc từng kỳ bầu cử. Lý tính: Khi Nội các Mỹ bị giới hạn bởi nhiệm kỳ, họ có xu hướng tìm kiếm những chiến thắng ngắn hạn, bề nổi (như tổ chức bầu cử giả tạo) thay vì xây dựng nền tảng gốc rễ. Kết quả là khi Mỹ rút đi, hệ thống đó sụp đổ như lâu đài cát. 3. Sự thay đổi trong Chiến dịch 2026: "Đánh nhanh, rút gọn" Rút kinh nghiệm từ 20 năm sa lầy, chiến dịch ngày 28/02 tại Venezuela hay Iran không còn là "xây dựng quốc gia" (Nation-building). Mục tiêu "Chớp nhoáng": Nội các Mỹ năm 2026 xác định rằng họ chỉ có vài tuần để giữ sự ủng hộ của Quốc hội và công chúng. Do đó, họ chọn cách dùng "vết cắt anh hàng thịt" – đánh sập mục tiêu rồi để mặc thực địa tự điều chỉnh. Không chiếm đóng: Việc không đưa quân bộ binh vào chiếm đóng là cách để tránh cái bẫy "giới hạn thời gian". Không có lính Mỹ tử trận hàng ngày đồng nghĩa với việc Quốc hội sẽ ít gây áp lực hơn.