У нас вы можете посмотреть бесплатно BÀ NGOẠI TÔI MỘT KIẾP HỒNG NHAN или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
BÀ NGOẠI TÔI – MỘT KIẾP HỒNG NHAN Bà tôi sinh giữa miền trung du gió núi Một đóa hoa rực rỡ giữa nhân gian Mắt buồn sâu mà trong như giếng cổ Hồng nhan kia… sớm vướng chữ đoạn trường Mười chín tuổi, bà lên xe hoa rực rỡ Võng điều đưa, thuyền rồng lướt sông sâu Về làm dâu họ Hoàng danh gia quyền quý Gác son vàng, ngỡ chạm tới bể dâu Tiếng pháo hồng còn vang trong ký ức Ai biết đâu… hạnh phúc ngắn như mơ Ôi hồng nhan… bạc phận bao đời Vừa nở hoa đã tắt giữa chơi vơi Một năm huy hoàng như mây gấm Rồi tan nhanh… theo gió cuộc đời Thương bà tôi, kiếp người lận đận Thương mẹ tôi, non nớt giữa tang sầu Trời đất ơi, sao đành nghiệt ngã Để duyên lành… đứt đoạn về đâu Một năm sau, bà sinh người con gái Bích Lộc chào đời – ánh sáng trong đêm Tiếng khóc trẻ thơ đầy sân hân hoan Như lộc trời… vừa ghé qua thềm Mười hai ngày, trời bỗng đổ mưa sớm Sấm đùng đùng xé nát trời cao Cây mận cổ – chứng nhân duyên phận Bỗng toác làm đôi, đổ vật sân nào Đêm định mệnh, ông ngoại ngã quỵ Một cơn bạo bệnh cuốn người đi xa Gác son lặng, đèn khuya tắt lịm Trời đất tang thương… lệ nhòa mái nhà Ôi đất trời… một đêm đoạn trường Võng lọng xưa hóa khói sương Con thơ đỏ hỏn chưa kịp gọi cha Mẹ tôi mồ côi giữa khói nhang Thương bà tôi, tuổi xuân góa bụa Gánh phận người nặng tựa non cao Không oán thán, không lời than thở Chỉ nuốt đau… bồng con qua bão Có phải mận già mang lời tiên báo Có phải mưa sớm gọi kiếp chia ly Hay duyên nghiệp từ ngàn năm trước Nên kiếp này… trả vội sầu bi Bà lặng lẽ nuôi con khôn lớn Lấy thân gầy che gió mưa giông Một kiếp người lặng thầm chịu đựng Hóa mẹ hiền… hóa bóng quê hương Ôi hồng nhan… một kiếp đoạn trường Rực rỡ rồi tắt giữa vô thường Bà là hoa nở trong giông bão Là cội nguồn… là nếp gia phong Thương mẹ tôi – đứa trẻ mồ côi Lớn lên từ nước mắt bà rơi Ôi duyên nghiệp… sao đành đứt đoạn Để yêu thương… hóa khúc ru đời Giờ bà khuất bóng bên kia núi Mận xưa còn đứng gió thì thầm Cháu viết khúc ca này dâng nén nhang lòng Gọi hai tiếng Ngoại ơi… trăm năm…