У нас вы можете посмотреть бесплатно Câu Chuyện Nhân Quả: Một Lời Ngạo Mạn Làm Mục Rể Gia Tộc và Bản Án Oan Trá Cho Kẻ Buông Lời Độc Địa. или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Câu chuyện diễn ra ở làng Đông Phù, nơi người dân tin rằng lời nói gieo xuống đất còn đáng sợ hơn sấm sét của trời cao. Sau một tai nạn thảm khốc cướp đi sinh mạng của anh trai và chị dâu, Liên, cô gái mới ngoài đôi mươi, đứng trước lựa chọn nghiệt ngã: giữ lấy tuổi xuân của mình hay gánh lấy số phận của ba đứa cháu mồ côi vừa mất cha mẹ. Trong im lặng và không một lời thề thốt, Liên chọn hy sinh. Từ khoảnh khắc ấy, tuổi trẻ của nàng không còn thuộc về nàng nữa. Mười lăm năm trôi qua, Liên sống một đời lam lũ, gánh gạo, gánh nước, gánh củi và gánh cả những lời dị nghị cay nghiệt của người đời. Nàng không lấy chồng, không có một mái nhà riêng, mà dùng cả cuộc đời mình làm chiếc bóng che chở cho ba sinh linh bé nhỏ. Sự hy sinh của nàng không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ bám rễ vào đất như một gốc cây phong ba, chắt chiu từng giọt nhựa sống để nuôi những chồi non lớn lên. Giữa lúc ấy, Bá Cẩn, địa chủ giàu có và ngạo mạn, tìm đến với lời đề nghị đầy cám dỗ: đổi cuộc sống sung túc lấy việc Liên bỏ rơi ba đứa trẻ để làm vợ lẽ cho lão. Khi bị từ chối, Bá Cẩn buông ra một lời nguyền độc địa, sỉ nhục và nguyền rủa Liên sẽ chết già trong cô độc. Chính trong khoảnh khắc ấy, lão không hề hay biết mình đã gieo một hạt giống báo ứng vào số phận của chính mình. Thời gian trôi đi, nhân quả vận hành trong thinh lặng. Ba đứa trẻ lớn lên trong nghèo khó nhưng được nuôi dưỡng bằng tình thương và đức hạnh, cuối cùng đều thành tài, thành người, trở thành ba trụ cột vững chãi của làng quê. Chúng gọi Liên bằng tiếng “mẹ”, dựng cho nàng một mái nhà mới – không phải để khoe giàu sang, mà để tôn vinh lòng hiếu nghĩa và sự hy sinh không lời. Ở phía ngược lại, lời nguyền của Bá Cẩn quay về trọn vẹn. Lão chết dần trong cô độc ngay giữa cơ ngơi đồ sộ của mình, bị chính đứa con trai độc nhất nuôi dạy bằng tiền bạc và sự tàn nhẫn quay lại xâu xé, chiếm đoạt gia sản, bỏ mặc lão trong lạnh lẽo. Cuối đời, Bá Cẩn lê bước đến trước mặt Liên, quỳ xuống thú nhận: lời nguyền năm xưa đã không giáng xuống nàng, mà giáng thẳng vào chính kẻ đã thốt ra nó. Liên không oán hận, cũng không hả hê. Nàng chỉ bình thản đỡ lão đứng dậy, bởi trong lòng nàng không còn chỗ cho thù hận. Sự im lặng và đức hạnh của nàng đã vượt lên trên mọi phán xét. Nàng không cần được minh oan, bởi cuộc đời nàng chính là câu trả lời. Câu chuyện khép lại như một lời cảnh tỉnh sâu sắc: Vàng bạc có thể mua được tiện nghi, nhưng không thể mua được phúc phận. Lời nói thất đức có thể trở thành lời nguyền trói buộc chính kẻ đã gieo ra nó. Và đôi khi, sự hy sinh lặng thầm lại chính là thứ sức mạnh lớn nhất, có thể xoay chuyển cả một vòng đời nhân quả.