У нас вы можете посмотреть бесплатно [FULL] BÉ CƯNG CÁ CHÉP MAY MẮN - Tiểu Tinh Linh Audio или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
🎙️ Link giọng đọc mình dùng cho tình yêu nào cần: https://vbee.vn/?aff=tieutinhlinh #truyenaudio #truyenfull 🔥Xem thêm tuyển tập truyện full khác tại đây: / @tieu-tinhlinh TRUYỆN: BÉ CƯNG CÁ CHÉP MAY MẮN - ĐÃ HOÀN 👉 𝑽𝒂̆𝒏 𝒂́𝒏: Đêm khuya đầu thu, gió lạnh buốt da. Ta cuộn tròn mình trong đống cỏ khô, đôi mắt hau háu dõi theo đệ đệ và muội muội đang xì xụp ăn cháo khoai. Bát cháo tuy loãng, nhưng mùi thơm cứ xộc vào mũi khiến bụng ta cồn cào, quặn thắt. Mẫu thân nói: "Sơn Sơn, con lớn hơn các em một chút, có thể chịu đói được, phần cháo này cứ để dành cho đệ đệ muội muội." Vậy là bữa đó, ta không được ăn một giọt nào. "Nhưng... mẫu thân, phụ thân và mẫu thân đều lớn hơn con rất nhiều, vì sao người vẫn ăn cháo khoai?" Phụ thân nuôi liếc nhìn ta một cái, rồi lặng lẽ cúi đầu tránh ánh mắt ta. Mẫu thân nuôi khẽ ho, giải thích: "Đệ đệ muội muội con mới hơn một tuổi, không chịu nổi đói. Ta và phụ thân con... tuổi đã cao, đi đường vất vả, cũng không thể nhịn được." Vậy ra, một đứa bé mới hơn năm tuổi như ta lại có thể chịu đói được ư? Rõ ràng bụng ta cũng đang gào thét vì đói mà! Đêm ấy, ta rúc sâu vào đống cỏ khô, vừa lạnh vừa đói, trằn trọc mãi mới mơ màng thiếp đi vì kiệt sức. Nửa đêm, bên tai ta bỗng vang lên những tiếng sột soạt khẽ khàng. Mẫu thân thì thầm: "Suỵt, nhẹ tay một chút." "Ưm..." Tiếng đệ đệ hay muội muội bị bịt miệng, chỉ còn phát ra những âm thanh ú ớ khe khẽ. Tiếng phụ thân run run: "Tuệ Nhi, chúng ta thật sự không mang theo Sơn Sơn nữa sao?" Mẫu thân quát khẽ: "Ông nói nhỏ thôi! Chúng ta đang chạy nạn lên phương Bắc tìm biểu thúc, mang theo nhiều người như vậy, liệu biểu thúc có vui vẻ đón nhận? Huống hồ khẩu phần còn lại, tự chúng ta ăn còn chẳng đủ! Dù sao thì... nó cũng chẳng phải máu mủ ruột rà, nuôi mấy năm nay cũng coi như đại ân đại đức rồi! Đi mau!" Mẫu thân thúc giục, còn phụ thân chỉ thở dài một tiếng nặng nề rồi bước theo. Ta ngồi dậy khỏi đống cỏ khô, trân trân nhìn bóng lưng họ khuất dần vào màn đêm đặc quánh. Mấy năm nuôi nấng ta, không biết trong lòng họ có chút luyến tiếc nào không? Ta chớp mắt, cố nén để không khóc... thế nhưng nước mắt vẫn không chịu nghe lời, cứ thế lặng lẽ lăn dài trên má. Ta tôn trọng lựa chọn của họ, cũng thấu hiểu nỗi bất đắc dĩ trong lòng họ nên không đuổi theo làm phiền. Người sinh ra ta còn nhẫn tâm bỏ rơi ta, huống chi họ chẳng có máu mủ ruột rà mà vẫn nuôi nấng ta suốt mấy năm trời. Ta không oán trách. Nhưng ta, một đứa trẻ mới hơn năm tuổi, căn bản không thể tự mình sống sót giữa thời loạn lạc này. Vì vậy, ta cứ đi, gặp ai cũng khẩn khoản hỏi: "Có nhà nào tốt bụng muốn nhận nuôi một đứa nhỏ không?" 👉 𝑻𝒂𝒈: Cổ Đại, Dưỡng Thành, Sảng Văn, Sinh Tồn, HE 👉 𝑪𝒐𝒑𝒚𝒓𝒊𝒈𝒉𝒕: Tôi Không Sở Hữu Tất Cả Các Tư Liệu Trong Video Mà Tuân Thủ Luật Bản Quyền Và Sử Dụng Hợp Lý Luật Fair Use (https://www.youtube.com/yt/copyright/)