У нас вы можете посмотреть бесплатно CHƯƠNG TRÌNH VIỆT ANH RADIO SỐ 188 - THIÊN NHIÊN CHƯA BAO GIỜ IM LẶNG или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
🌿CHƯƠNG TRÌNH VIỆT ANH RADIO SÔ 188 - THIÊN NHIÊN CHƯA BAO GIỜ IM LẶNG - NGUYỄN HOÀNG THẢO QUỲNH 🔕 Con người đã quá quen sống giữa những tiếng ồn không dứt, đến mức nhiều khi nhầm lẫn sự tĩnh lặng với trống rỗng. Ta sợ im lặng, vì tưởng rằng nơi ấy không có gì. Nhưng thật ra, im lặng chưa bao giờ là khoảng không. 🌱 Cỏ cây vẫn thì thầm mỗi ngày, khẽ đến mức chỉ những ai biết chậm lại mới có thể nghe thấy. Gió vẫn kể những câu chuyện rất cũ bằng giọng nói đều đặn của mình. Mưa vẫn rơi như từ thuở ban đầu – không vội vàng, không hấp tấp, không cần ai chú ý. Thiên nhiên chưa từng thay đổi cách cất lời. Nó vẫn nhẹ, vẫn chậm, vẫn kiên nhẫn như thế. Chỉ có con người là đổi khác. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà “nhanh” trở thành thước đo cho mọi giá trị. Nhanh để không bị bỏ lại. Nhanh để kịp với thế giới. Nhanh đến mức quên mất cảm giác được sống trọn vẹn trong một khoảnh khắc. Mọi thứ đều được tối ưu, rút ngắn, thúc đẩy. Điện thoại luôn trong tay. Tai nghe luôn bật. Tâm trí luôn chạy về phía trước. Ta di chuyển rất nhiều, nhưng hiếm khi thật sự dừng lại. Ta ăn mà không nếm. Ta nghe mà không lắng. Ta nhìn mà không thấy. Giữa muôn vàn thanh âm vội vã ấy, những điều dịu dàng dần bị lấn át. Lá rơi ngay trước mắt, nhưng ánh mắt ta còn bận dõi theo những điều xa xôi. Gió lướt ngang tai, nhưng âm thanh đã bị tai nghe che kín. Mưa rơi ngoài hiên, còn tâm trí thì đang ở một nơi nào khác – nơi của kế hoạch, lo toan và những điều chưa xảy ra. Không phải vì thiên nhiên im lặng, mà vì con người đã quá quen với nhịp sống hối hả, quá bận rộn với những tiếng ồn quanh mình, đến mức không còn nhận ra những thanh âm dịu dàng đang hiện hữu. Thiên nhiên chưa bao giờ lớn tiếng. Nó không chen ngang, không thúc ép, không đòi hỏi phải được lắng nghe. Nó nói bằng sự hiện diện. Bằng màu xanh của lá. Bằng nhịp gió rất khẽ. Bằng cơn mưa rơi đều trên mái hiên vào một buổi chiều không vội. Những điều dịu dàng luôn nói rất khẽ. Và để nghe được chúng, con người cần chậm lại. Nhưng chậm lại lại là điều khó nhất với con người hiện đại. Ta sợ tĩnh lặng, bởi trong tĩnh lặng, không còn tiếng ồn để che đi những mỏi mệt bên trong. Khi không còn thứ gì làm phân tâm, ta bắt đầu nghe thấy chính mình – nghe thấy sự kiệt sức, những cảm xúc chưa kịp gọi tên, những câu hỏi đã bị bỏ quên. Thế là ta lại tìm đến âm thanh, màn hình, chuyển động,… để không phải đối diện. 🌌 Thế nhưng, tĩnh lặng không hề rỗng. Nó đầy ắp sự sống. Trong tĩnh lặng, ta nghe được nhịp tim mình. Trong tĩnh lặng, ta nhận ra cơ thể đang cần nghỉ ngơi. Trong tĩnh lặng, ta bắt đầu nhớ lại mình đã từng sống chậm rãi và an nhiên đến thế nào. Thiên nhiên không ép buộc điều gì. Nhưng bằng sự kiên nhẫn của mình, nó luôn nhắc con người rằng mọi sự sống đều có nhịp điệu riêng. Cây không lớn lên trong một đêm. Mùa không chuyển mình trong một ngày. Mọi thứ đều cần thời gian, và thời gian không thể bị thúc ép. Chỉ có con người là luôn cố đi nhanh hơn chính mình. Chậm lại không phải là trốn tránh cuộc đời. Chậm lại là chọn hiện diện. Là cho phép mình bước chậm hơn một nhịp, thở sâu hơn một chút, nhìn kĩ hơn những điều đang ở ngay trước mắt. Là đi bộ mà thật sự cảm nhận bước chân. Là uống một tách trà và nhận ra hơi ấm đang lan trong lòng bàn tay. Là ngồi yên bên cửa sổ, nghe mưa rơi, không làm gì cả – và không thấy mình có lỗi vì điều đó. Trong những khoảnh khắc ấy, ta không chỉ nghe được thiên nhiên, mà còn nghe lại chính mình. Một phiên bản nhẹ nhàng hơn. Ít bị kéo giật hơn. Ít cần chứng minh hơn. Một phiên bản đã từng tồn tại trước khi cuộc sống trở nên quá ồn ào. Những điều dịu dàng chưa bao giờ biến mất. Chúng chỉ lùi về phía sau, kiên nhẫn chờ ta quay lại. Thiên nhiên vẫn nói, nhưng ta chưa nghe. Chỉ cần dừng lại một chút. Chậm lại một chút. Để tâm hơn một chút. Rồi ta sẽ nhận ra rằng: Sống chậm không phải là yếu đuối, không phải là tụt lại phía sau, mà là trở về – trở về nhịp điệu vốn luôn thuộc về chính mình. 🌙 Khi cây đứng yên và những ngôi nhà im lặng, thế giới dường như rút lui khỏi mọi lời gọi. Trong khoảng lặng ấy, trái tim không còn bị níu giữ bởi bổn phận hay tiếng ồn quen thuộc. Nó bắt đầu lang thang – không tìm một điểm đến, không cần câu trả lời, chỉ lắng nghe những chuyển động mơ hồ của chính mình. Có lẽ, chỉ khi ngoại cảnh im tiếng, con người mới thật sự chạm vào đời sống bên trong. 📻🎧 Hãy cùng lắng nghe và cảm nhận chương trình Radio số 188 tuần này với những nội dung vô cùng hấp dẫn và thú vị. 👉👉👉 Link: • CHƯƠNG TRÌNH VIỆT ANH RADIO SỐ 187 - CHIẾC... 📝🔥 Và các bạn ơi, chuyên mục Tạp chí Văn nghệ luôn sẵn sàng đón nhận những sáng tác của tất cả các bạn gửi về cho chương trình. ✉️ Hãy gửi thơ, tản văn, truyện ngắn hay bức thư tâm tình về cho cô Trần Thị Ă Tiên – GV Ngữ văn các bạn nhé! 👩🏫 👥 Những người thực hiện: 🎤 Giọng đọc: Phạm Nhật Linh – HS lớp 9D5 & Nguyễn Nhựt Tân – HS lớp 11B1 🖋️ Biên tập: Cô Trần Thị Ă Tiên – GV Ngữ văn 🎙️ Thu âm: Thầy Châu Đình Khánh – GV Âm nhạc 🎞️ Dựng phim: Thầy Nguyễn Hữu Chính – GV Tin học