У нас вы можете посмотреть бесплатно Câu Chuyện Nhân Quả Hay: Kẻ Vu Oan Là ĐAO PHỦ Còn Người Biết Nhưng Im Lặng Cũng Chính Là ĐỒNG PHẠM. или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Câu chuyện mở ra tại trấn Vĩnh Lộc, nơi một lớp học nhỏ dưới bóng cây bàng cổ thụ từng là chốn gieo mầm đạo lý. Ở đó, thầy Trác – một nhà nho nghèo nhưng chính trực – dùng sự nghiêm khắc và kỷ luật để rèn giũa học trò, tin rằng đau một lần để nhớ cả đời còn hơn buông lỏng để hỏng cả tương lai. Giữa đám học trò, có Nam, cậu bé nghèo nhưng giàu lòng kính trọng thầy, xem mỗi roi thước là ân huệ. Trái ngược hoàn toàn là Công, con trai phú hộ, thông minh nhưng kiêu ngạo, coi sự trừng phạt của thầy là nỗi nhục không thể tha thứ. Từ lòng hằn học ấy, Công nuôi ý định trả thù bằng cách tàn nhẫn và thâm độc. Công bí mật giấu bộ kinh thư quý giá nhất của thầy Trác – kỷ vật tinh thần gắn với danh dự và cuộc đời dạy học của thầy – rồi tự đập đá vào tay mình, tạo ra vết thương giả. Hắn bịa đặt rằng bị thầy đánh đập, khơi dậy cơn thịnh nộ của mẹ mình là bà Lệ, một người đàn bà giàu có, quen dùng tiền và quyền để áp đặt công lý. Trước đám đông, bà Lệ công khai làm nhục thầy Trác, biến một người thầy nghiêm khắc thành kẻ bạo hành trong mắt dân làng. Giữa cơn bão oan nghiệt ấy, Nam biết rõ sự thật. Cậu biết Công nói dối, biết thầy Trác vô tội. Nhưng trước quyền thế của nhà phú hộ và nỗi lo cho gia đình nghèo khó, Nam đã chọn im lặng. Chính sự im lặng đó đã trở thành nhát cuốc cuối cùng chôn vùi thanh danh của người thầy. Thầy Trác bị ép rời khỏi trấn trong tủi nhục, không một lời tiễn đưa. Ông sống cô độc nơi đất lạ và qua đời trong nghèo khó, mang theo nỗi oan không được giải bày. Trong khi đó, Công ngày càng sa đọa, dùng tiền che đậy sai trái, tưởng rằng có thể mua được tất cả, kể cả sự thật. Nhiều năm sau, Nam đỗ đạt làm quan. Công danh rực rỡ không xóa được vết thương lương tâm. Khi trở về quê, chứng kiến ngôi trường cũ hoang phế, Nam quyết định đối mặt với tội lỗi của mình. Trước toàn thể dân làng, cậu tự thú sự hèn nhát năm xưa, vạch trần âm mưu của Công và dẫn mọi người tìm lại bộ kinh thư bị giấu giếm. Sự thật cuối cùng được phơi bày, nhưng đã quá muộn. Thầy Trác đã qua đời. Công không bị giam cầm, nhưng phải sống trong sự khinh miệt và cô độc, mang bản án ô nhục suốt đời. Còn Nam, dù trả lại được thanh danh cho thầy, vẫn phải quỳ trước nấm mộ vô danh để sám hối vì một sự thật đã cất lời quá muộn. Câu chuyện khép lại như một lời cảnh tỉnh nghiệt ngã: tội ác lớn nhất không chỉ nằm ở kẻ bịa đặt, mà còn ở sự im lặng của những người biết rõ sự thật nhưng không dám lên tiếng. Một vết bầm giả, một lời nói dối, và một khoảnh khắc hèn nhát đã hợp lại thành bản án chôn vùi danh dự của cả một đời người.