У нас вы можете посмотреть бесплатно RECUERDOS DE LA ALHAMBRA (piano transcription) или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
RECUERDOS DE LA ALHAMBRA Sáng tác: Francisco Tárrega Chuyển soạn cho piano & trình bày: Trần Đình Nam Anh ---------------------- Bản nhạc guitar bất hủ Recuerdos de la Alhambra của Francisco Tárrega là một cánh cửa dẫn vào một miền ký ức. Mỗi nốt đàn, mỗi tiếng rung ngân đều gợi nên một bức tranh mờ ảo: những mái vòm Moorish, những dòng suối lặng lẽ trong khu vườn cung điện, ánh trăng rơi xuống những bức tường đỏ trầm mặc của Alhambra. Âm nhạc ở đây không vội vã, cũng không rực rỡ. Nó như tiếng thì thầm xa xôi, như nhịp đập của một trái tim đang nhớ lại quá khứ. Chính kỹ thuật tremolo đã làm nên linh hồn của bản nhạc – ba ngón tay dệt nên những làn sóng âm thanh liên tục, khiến người nghe có ảo giác như đang nghe một giọng hát bất tận, một lời ru chưa bao giờ dứt. Điều kỳ diệu là tác phẩm vốn viết cho guitar, nhưng khi được chuyển soạn cho piano, nó lại mở ra một vẻ đẹp khác. Trên phím đàn, âm nhạc không còn là dòng suối miên man mà trở thành tiếng vọng của thác nước pha lê: mỗi hợp âm rải, mỗi chuỗi giai điệu ngân dài vang lên với độ trong sáng và lấp lánh riêng biệt. Nếu guitar cho ta cảm giác gần gũi, như người nghệ sĩ đang đàn ngay bên hiên vườn, thì piano đưa ta vào một không gian rộng lớn hơn, như thể tiếng nhạc đang ngân trong đại sảnh cẩm thạch của cung điện. Nhưng dù ở hình thức nào, Recuerdos de la Alhambra vẫn là một khúc nhạc của ký ức. Nó không chỉ ghi dấu sự tài hoa của Tárrega, mà còn trở thành biểu tượng cho nỗi hoài niệm: hoài niệm về một nền văn minh đã qua, về cái đẹp mong manh mà vĩnh hằng, về sự rung động thẳm sâu trong tâm hồn con người khi đứng trước cái vĩ đại và cái phù du. Nghe bản nhạc, ta như lạc bước vào Alhambra không phải bằng đôi chân, mà bằng trái tim và ký ức. Và khi nốt cuối cùng khép lại, dư âm vẫn ngân mãi, như thể những bức tường cổ kia vẫn thì thầm trong gió: “Hãy nhớ, hãy nhớ…”