У нас вы можете посмотреть бесплатно CAY ĐẮNG! 2 ÔNG BÀ VIỆT KIỀU MỸ BÁN NHÀ VỀ VIỆT NAM ĐỊNH CƯ VÀ DƯỠNG GIÀ BÀI HỌC TUỔI XẾ CHIỀU или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Chào anh chị và các bạn, tôi là người kể chuyện đời thực của anh chị đây, hôm nay tôi xin phép được mở đầu thiên tiểu thuyết này bằng những lát cắt sâu sắc nhất về tâm lý và hoàn cảnh của người Việt mình bên xứ cờ hoa, đây là phần không, phần mở đầu cho một hành trình đầy hy vọng nhưng cũng lắm gian truân của ông Tùng và bà Lan tại thành phố Houston bang Texas. Tiếng gió rít nhẹ qua những khe cửa của căn nhà gạch rộng lớn nằm trong một khu dân cư yên tĩnh ở vùng ngoại ô Houston, ông Tùng ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, đôi mắt ông nhìn xa xăm ra khoảng sân sau nơi có cây hồng giòn đang trĩu quả, ba mươi năm trước khi mới đặt chân đến đất Mỹ này, ông Tùng và bà Lan chỉ có hai bàn tay trắng cùng một vốn tiếng Anh bồi ít ỏi, họ đã đi cày không quản ngày đêm, ông Tùng làm thợ máy trong các hãng xưởng lớn, đôi bàn tay lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ và đầy những vết sẹo của thời gian, còn bà Lan thì gắn bó với tiệm nail, hít đủ thứ mùi hóa chất từ sáng sớm đến tối mịt để đổi lấy từng đồng tiền tip của khách, cuộc sống cứ thế trôi qua trong vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, của những tờ hóa đơn tiền bill mỗi tháng và những kỳ đóng thuế thu nhập cá nhân nặng nề. Giờ đây khi đã ở độ tuổi sáu mươi tám, ông bà đã có trong tay tất cả những gì mà một người Việt di cư hằng mơ ước, đó là một căn nhà đã trả hết nợ tiền bank, một khoản tiền hưu trí trong quỹ bốn trăm linh một ca khá hậu hĩnh và một đứa con trai thành đạt, cậu con trai duy nhất tên là Kevin, một bác sĩ khoa nhi tài năng đang làm việc tại một bệnh viện lớn ở trung tâm thành phố, nhưng trớ trêu thay, sự thành đạt của đứa con lại chính là khoảng cách vô hình ngăn cách tình cảm gia đình, Kevin sống theo phong cách Mỹ hoàn toàn, anh bận rộn với những ca trực, những buổi hội thảo và những mối quan hệ xã hội xa lạ với thế giới của cha mẹ, mỗi tháng anh chỉ ghé thăm ông bà một lần vào chiều chủ nhật, ngồi ăn bữa cơm vội vàng rồi lại vội vã ra đi sau khi để lại một vài câu hỏi thăm mang tính thủ tục.