У нас вы можете посмотреть бесплатно chờ hừng đông или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
midnight train #29 trong “Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ”, Haruki Murakami có viết thế này: "Vào những năm 80 ở Tokyo, tôi thường chạy bộ mỗi sáng và thường chạy ngang một phụ nữ trẻ rất quyến rũ. Chúng tôi chạy ngang qua nhau khi chạy bộ trong vài năm và dần dà biết mặt nhau rồi mỉm cười chào nhau mỗi khi chạy ngang. Tôi chưa bao giờ nói gì với cô ấy (tôi quá nhút nhát), và dĩ nhiên còn không biết tên cô ấy nữa. Nhưng nhìn thấy gương mặt của cô ấy mỗi sáng khi tôi chạy là một trong những niềm vui nho nhỏ của cuộc đời. Không có những niềm vui như thế, khá là khó mà thức dậy và đi chạy bộ mỗi sáng." làm mình nhớ tới có lần Nguyễn Lâm Thảo Tâm reply một bạn trên thread kiếm tìm động lực để tiếp tục cố gắng trên đời. Tâm có nói rằng “cái này có vẻ hơi lạ, nhưng tui thấy mỗi ngày hoàng hôn đều khác đi hay sao á (…) nhưng mà hoàng hôn tui thích nhất vẫn là hoàng hôn của từng “hôm nay”, vì nó mới mẻ nhất. nên tui nghĩ những hoàng hôn làm tui thích mê sẽ cứ còn hoài ở phía trước. hãy ở lại ngắm hoàng hôn thêm nha!” thời điểm mấy tháng cuối năm 2024, sức khỏe tinh thần mình không được tốt. có nhiều thay đổi xảy tới: một số giày vò giữa bản thân và gia đình, về công việc, về sức khỏe, rồi lúc đó mình cũng thường xuyên một mình ở một thành phố, một đất nước khác nơi không có những người thương yêu nhất của mình bên cạnh. hồi đó bạn bè, người yêu mình khuyên nhủ nhưng mình vẫn cứng đầu không thừa nhận. mình vốn cũng quan tâm tới sức khỏe tâm lý nên không bao giờ muốn dùng từ "có vấn đề về tâm lý" hay "trầm kẽm" một cách nhẹ nhàng hay bông đùa. mãi tới lúc đi qua rồi, một vài tháng sau thông qua những lần nói chuyện với bạn bè, mình mới nhận ra hồi đó mình cũng depressed thật. đợt gần đây tâm sự lại với người anh thân, mình mới kể đợt đó lúc nào cũng anxious, mỗi sáng ngủ dậy mình cảm thấy rất dreadful - kiểu rất tệ về mặt tinh thần ấy, dù là không phải có chuyện gì đó rất rất kinh khủng vừa xảy ra. nhưng có những ngày mở mắt ra mình thấy chỉ muốn nằm bẹp, khó nhấc người khỏi giường để dậy. có những ngày mình thấy burn out tới nỗi những thứ mình yêu thích cũng k làm mình vui lên được, mình nhớ có đợt ultimate stan của mình là chị Taylor Swift ra 1989 Taylor's Version mình thậm chí còn không buồn nghe cho tới tận 2 tuần sau; tin nhắn của mọi người thì chất đống mà mình k cảm thấy có đủ năng lượng để trả lời. có những ngày đi bộ về nhà sau một ngày dài mà mình biết không một ai đang chờ mình. có những ngày về khóc to thành tiếng mà không sợ ai nghe thấy, khóc tới ù tai đau đầu. có những ngày tự ôm an ủi mình rằng mọi thứ sẽ qua đi, qua đi thôi. --- background music: • glad to be alive references: Những đau khổ đến với ta vì điều gì? - Jun Phạm | #HaveASip 137: • Những đau khổ đến với ta vì điều gì? - Ju...