У нас вы можете посмотреть бесплатно Tết Nay Tết Xưa или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Hải Lê Ai Music Tết xưa nghèo vật chất nhưng giàu tình người. Tết nay thừa mâm cỗ nhưng thiếu một chỗ ngồi... trong tim. "Giao Thức Cũ" (Tết Xưa - Tết Nay) không chỉ là một bản nhạc Rap/Rock, mà là lời tự sự của những người đàn ông trưởng thành nhìn lại sự biến đổi của thời cuộc. Khi "giao thức" thiêng liêng giữa người với người dần bị thay thế bằng những thủ tục xã giao, liệu chúng ta còn tìm thấy vị Tết thật sự? [Nội dung chính] Một góc nhìn xã hội học sâu sắc về sự đứt gãy kết nối trong xã hội hiện đại: 🔥 Từ mùi pháo tết, nồi bánh chưng, nước mùi già của quá khứ. ❄️ Đến những cánh cửa đóng kín, tin nhắn chuyển khoản và sự cô đơn trong những tòa nhà chọc trời của hiện tại. [Lyrics / Lời bài hát] Mời ông... uống chén rượu này đi. Rượu nếp cái hoa vàng đấy. Ngửi đi... thấy cái mùi Tết chưa? Thấy cái "Giao thức" con người bây giờ... nó lạ quá. Tôi nhớ chiều Ba Mươi, mẹ đun nồi nước lá mùi già Tắm gội sạch bụi trần, gột rửa âu lo vất vả của người cha Hương mùi già hăng hắc, mà sao nghe ấm nồng đến lạ Thấy tâm hồn nhẹ bẫng, như trút bỏ hết gánh nặng đường xa. Nhớ cái bếp lửa hồng, nồi bánh chưng sôi nghe ùng ục Cả nhà ngồi canh lửa, chuyện trò râm ran, nào đâu cần Facebook Bát canh miến lòng gà, khói bốc lên thơm lừng gian bếp nhỏ Miếng dưa hành chua dịu, ăn kèm thịt đông... ôi chao là thương nhớ. Ngày xưa nghèo, manh áo mới là cả một gia tài Mặc lên người thấy oách, đi ra đường sợ nó vướng gai Mùi vải hồ thơm phức, hít một hơi thấy đời sao thơm quá Chẳng như bây giờ, tủ đồ đầy ắp, mà lòng mình thì chắp vá. Ai cũng nghèo như nhau, nên cái tình chẳng hề phân định Chẳng ai sợ ai vay mượn, chẳng ai sợ bị soi mói gièm pha Cái nghèo nó kéo người ta lại... ...gần hơn cả người nhà. Tết xưa vui... vì ta thiếu thốn đủ đường Tết nay buồn... vì ta dựng lên những bức tường Câu đối đỏ ngày xưa... mực tàu giấy dó thắm tươi Giờ đèn Led xanh vàng... mà sao thiếu vắng tiếng cười? Giao thức cũ đâu rồi? Mâm cỗ đầy trên bàn... mà thiếu một chỗ ngồi... ... Ở trong tim. Giờ ông nhìn xem, những ngôi nhà cao tầng mọc lên như lô cốt Ta giấu mình sau lớp khóa vân tay, tưởng an toàn... hóa ra dại dột Ta như con ốc mượn hồn, nằm co ro trong cái vỏ giàu sang Sợ người đời soi mói, nên cửa lòng mình vội vã đóng ngang. Giao thức tình người, giờ hóa thành những dòng tin nhắn Chuyển khoản cho xong nghĩa vụ, để tình thâm ngày càng ngắn Ta ngại va chạm, ngại giao tiếp, ngại cả những lời chúc tụng Vì sợ đằng sau nụ cười... là những toan tính đang bung xung. Bánh chưng siêu thị xanh rờn, nằm lạnh lùng trên kệ kính Thiếu bàn tay bà gói, thiếu cái tình... nên ăn vào thấy vô vị. Ngày xưa pháo nổ đùng đoàng, xác pháo hồng nhuộm màu ngõ nhỏ Ngày nay pháo hoa rợp trời... mà lòng người lạnh như cơn gió. Ông còn nhớ không? Cái thời mà "tối lửa tắt đèn có nhau". Giờ mình ở chung cư, vách liền vách... Mà cả năm chẳng biết mặt người hàng xóm. Cái "Giao thức" thiêng liêng ấy... Nó mất kết nối rồi ông ạ. Tết xưa vui... vì ta thiếu thốn đủ đường Tết nay buồn... vì ta dựng lên những bức tường Giao thức cũ đâu rồi? Chỉ còn là thủ tục thôi Mâm cỗ đầy trên bàn... mà thiếu một chỗ ngồi... ... Ở trong tim. Về với cái giao thức thật thà nhất... Của chính mình.