У нас вы можете посмотреть бесплатно CHU DU THIÊN HẠ ĐỂ HỌC RÙNG MÌNH - Truyện cổ Grimm - Kể truyện bé nghe или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
#chúmèođidép CHU DU THIÊN HẠ ĐỂ HỌC RÙNG MÌNH Đây là kênh kể chuyện cho trẻ em nghe. Chúng tôi khuyến khích các bậc phụ huynh trực tiếp kể chuyện cho con mình nghe. Nhưng nếu các bạn không có thời gian hoặc đã mỏi mệt thì hãy sử dụng kênh kể chuyện này. Những câu chuyện được kể ở đây đều là truyện chúng tôi đã đọc cho con cái của mình nghe. Có nhiều tình tiết chúng tôi đã sửa cho nhẹ nhàng và phù hợp với trẻ em Việt Nam hơn. Vì mỗi gia đình có một tiêu chuẩn đạo đức riêng, nên chúng tôi mong muốn phụ huynh sẽ nghe trước và quyết định xem câu chuyện nào phù hợp với con mình. Sau mỗi câu chuyện, hãy dành thời gian để trao đổi cùng con mình để biết chắc con nắm được tình tiết và hiểu câu chuyện. --------------------------- Một người cha có hai người con trai. Người con trai cả thông minh, khôn ngoan luôn tìm cách giải quyết mọi việc sao cho tốt nhất. Ngược lại, người em thì ngốc nghếch, không hiểu biết gì cả, học thì không vào. Ai thấy cũng phải kêu: Thằng đấy chính là gánh nặng của cha nó. Mỗi khi có việc làm - dù sớm hay tối - thì người anh cả đều phải nhúng tay vào. Nhưng anh lại có tính nhát như cáy. Vào buổi tối hay đêm khuya, hễ cha sai đi làm việc gì mà phải qua bãi tha ma hay nơi nào hoang vắng là anh tìm cách chối từ: Trời ơi, con chịu thôi, cha ạ. Con không dám đi đâu. Con sợ rùng cả mình. Tối tối, mọi người thường ngồi quây quần bên bếp lửa kể cho nhau nghe những câu truyện sởn gai ốc, thỉnh thoảng lại có người nói: Trời ơi, nghe mà rùng cả mình! Người em ngồi trong xó nhà nghe chuyện nhưng chẳng hiểu gì cả, nghĩ bụng: Họ cứ nói mãi: Rùng cả mình! Rùng cả mình! Mà mình thì chẳng thấy rùng mình gì cả. Hẳn đó là một nghề mà mình không biết tí gì. Rồi một lần người cha bảo con út: Này, cái thằng ngồi trong xó nhà kia! Giờ mày đã lớn, lại khỏe mạnh, mày phải đi học lấy một nghề mà kiếm ăn. Trông anh mày đấy, nó chịu khó như thế mà mày thì chỉ tốn cơm, chả được việc gì. Anh ta đáp: Cha ạ, con cũng định học lấy một nghề gì đó. Con không biết rùng mình, nếu được, xin cha cho con học nghề ấy. Người anh cả nghe thấy em nói thế thì cười và nghĩ thầm: Trời, lạy chúa tôi! Ngớ ngẩn như thằng em trai tôi thì suốt đời chẳng làm nên trò trống gì! Thép xấu thì làm sao uốn được lưỡi câu. Người cha thở dài và bảo con út: Học rùng mình thì chắc mày có thể học được. Nhưng nghề ấy thì kiếm ăn làm sao? Sau đó ít lâu người coi nhà thờ đến chơi. Nhân đó, người cha than phiền với khách về nỗi khổ tâm của mình và kể cho khách nghe về sự vụng về, ngu dốt của thằng con trai út. Ông nói: Đấy, ông xem, tôi hỏi nó muốn học nghề gì thì nó cứ khăng khăng đòi học rùng mình. Ông khách đáp: Nếu chỉ học có thế thôi thì tôi có thể dạy cho nó được. Ông cho nó lại đằng tôi, tôi sẽ gột rửa cho nó bớt ngẫn đi. Người cha rất mừng, nghĩ bụng: Thằng nhỏ chắc sẽ được dạy dỗ cẩn thận để bớt ngớ ngẩn đi. .......