У нас вы можете посмотреть бесплатно Nhìn Nắng Cuối Mùa Thu | Ballad Việt Nhẹ Nhàng Cho Ký Ức Không Phai или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
“Nhìn Nắng Cuối Mùa Thu” là một bản ballad Việt nhẹ nhàng, kể về những ký ức cũ còn ở lại giữa dòng thời gian trôi đi không ngừng. Không ồn ào, không níu kéo, bài hát là một khoảnh khắc chậm – nơi ta ngồi lại, nhìn nắng nhạt dần và để lòng mình yên tĩnh. Phù hợp để nghe vào: Buổi chiều vắng Đêm khuya cần tĩnh tâm Khi nhớ một người đã đi qua đời mình 🎧 Hãy nghe bằng tai nghe để cảm nhận trọn vẹn cảm xúc của bài hát. Nếu bạn yêu thích những bản nhạc ballad Việt mang màu sắc hoài niệm, đừng quên like – subscribe để đồng hành cùng kênh nhé 🍂 #NhìnNắngCuốiMùaThu #BalladViệt #BalladViệtNhẹNhàng #NhạcBallad #NhạcViệtHoàiNiệm #NhạcBuồnNhẹ #NhạcChoChiềuThu #NhạcNgheĐêm #NhạcChillViệt #NhạcTâmTrạng #NhạcChữaLành #KýỨcKhôngPhai #VietnameseBallad #EmotionalBallad #NhạcAIViệtNam #AIMusicVietnam ♪ Lời bài hát: NHÌN NẮNG CUỐI MÙA THU Có những buổi chiều vàng, rơi bên hiên vắng, Ta ngồi nghe mây, kể chuyện ngày qua. Dòng sông ấy, vẫn trôi như chẳng đổi, Chỉ lòng ta, dừng lại giữa phôi pha. Ánh mắt xưa, từng soi trên mặt nước, Giờ chỉ còn ký ức, chạm khẽ vào tim. Một thời yêu thương, trôi như cơn gió, Để lại ta, với kỷ niệm không phai. Người đi qua, như mây trời vội vã, Bỏ lại ta, cùng năm tháng nhạt nhòa. Giữa bao đổi thay, lòng ta vẫn giữ, Một bóng hình xa, như giấc mộng triền miên. Có lẽ yêu, là một lần được nhớ, Một lần đau, rồi học cách bình yên. Giữ trong tim, hương mùa thu ấy, Dẫu phai tàn... vẫn ngọt đến vô biên... Lối cũ ấy, phủ đầy hoa dại nhỏ, Từng dấu chân, giờ lẫn với thời gian. Ta học cách, mỉm cười cùng kỷ niệm, Như thể chưa từng, lạc mất bình yên. Những sớm mai gió về trên mái phố, Nhắc ta nghe, tiếng gọi thuở nào xa. Giữa chốn đông người, lòng ta vẫn hỏi, Người nơi đâu... có nhớ chút phôi pha? Nếu một mai ta vô tình gặp lại, Liệu còn nhận ra nhau, giữa ngàn hư vô? Hay chỉ mỉm cười, như người xa lạ, Dòng đời trôi, ai giữ được duyên xưa? Người đi qua, như mây trời vội vã, Bỏ lại ta, cùng năm tháng nhạt nhòa. Giữa bao đổi thay, lòng ta vẫn giữ, Một bóng hình xa, như giấc mộng triền miên. Có lẽ yêu, là một lần được nhớ, Một lần đau, rồi học cách bình yên. Giữ trong tim, hương mùa thu ấy, Dẫu phai tàn... vẫn ngọt đến vô biên. Dòng sông kia vẫn trôi qua bao mùa, Chỉ ta đứng lại... nhìn nắng phía xa xôi.