У нас вы можете посмотреть бесплатно [Truyện Audio] CÁI TÁT TRONG NGÀY GIỖ/ Bản tình ca dang dở или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
@bantinhcadangdo #truyenaudio #truyendai#truyentamly #truyengiadinh#audiostory #familydrama Mùi nhang đặc như khói bếp. Nó bám lên trần nhà, lên tóc người, lên cả da thịt. Bàn thờ kê sát tường, ánh đèn đỏ hắt xuống mâm cúng. Thịt gà vàng bóng, xôi gấc đỏ au, bát canh măng còn bốc hơi. Chén rượu nhỏ rung nhẹ mỗi khi ai đó bước qua. Tuấn Anh đứng cạnh chân Duyên, hai bàn tay bé xíu bấu vào vạt áo mẹ. Thằng bé không khóc. Nó chỉ thở gấp, mắt đảo nhanh như tìm lối thoát khỏi căn nhà đông người, nhiều tiếng cười, nhiều mùi dầu xả, nhiều tiếng đũa gõ, tiếng người chạm vai nhau, tiếng nhạc đám giỗ từ loa treo góc nhà. Duyên cúi xuống, chạm nhẹ lên lưng con. Lưng thằng bé nóng ran. Một tiếng cười lớn vang lên phía bàn nước. Bà Quế, mẹ chồng Duyên, ngồi chễm chệ giữa nhà như một cái cọc. Áo bà màu tím sẫm, cổ áo đính hạt, tóc vấn cao. Bà vừa nói vừa liếc qua Duyên như liếc qua một vết bẩn khó tẩy. Khôi đứng cạnh bàn thờ, cài cúc áo sơ mi, mắt nhìn vào điện thoại. Anh như một chiếc bóng có thể chạm vào mà không thể dựa. Anh không nhìn Duyên. Anh cũng không nhìn con. Duyên đã quen với điều đó. Ba năm làm dâu, cô quen với việc mình ở trong căn nhà này như một món đồ đặt tạm, ai muốn nhấc lên, ai muốn quăng xuống đều được. Nhưng hôm nay là ngày giỗ bố chồng. Cô chỉ muốn qua cho yên. Cô chỉ muốn con yên ổn, muốn mọi thứ trôi qua như một cái chớp mắt. Tuấn Anh khẽ rùng mình. Tiếng loa ngoài sân bỗng tăng âm. Một bài nhạc karaoke ai đó hát sai nhịp, kéo dài từng chữ. Đứa trẻ cau mặt, hai tay đưa lên bịt tai. Nó lắc đầu như muốn hất tất cả âm thanh đi. Duyên cúi thấp hơn, nói sát tai con. – Con nhìn mẹ. Nhìn mẹ thôi. Tuấn Anh không nhìn. Nó nhìn cái mâm cúng đỏ rực phía trước như nhìn một vùng lửa. Có người đi ngang, chạm vào vai thằng bé. Tuấn Anh giật bắn. Toàn thân co rúm lại như dây đàn bị bẻ. Một giây sau, thằng bé lao tới. Mọi thứ xảy ra nhanh đến mức Duyên không kịp níu. Bàn tay nhỏ chạm vào mép mâm. Mâm cúng chao. Bát canh nghiêng, nước tràn ra, nóng bỏng. Đĩa xôi trượt một vòng. Tiếng chén sứ rơi vỡ chát chúa. Thịt gà lăn xuống nền gạch. Nhang trên bát hương rung mạnh, tro rơi tơi tả như tuyết xám. Một tiếng hét bật lên, kéo dãn cả gian nhà. – Trời đất ơi! Bà Quế đứng bật dậy. Ghế kéo kèn kẹt trên nền. Mặt bà tím lại, mắt trợn lên, như vừa bị ai tát vào mặt. Tuấn Anh lùi lại, hai mắt mở to. Cơ thể nó bắt đầu rung theo kiểu rung không kiểm soát. Miệng phát ra một âm thanh gằn gừ, không phải tiếng khóc, không phải tiếng cười. Duyên lao tới ôm con. – Con không sao, không sao… mẹ đây. Cô quay sang, cúi đầu. – Con xin lỗi mẹ… con xin lỗi mọi người. Cháu… cháu nó... Chưa kịp nói hết, một bàn tay tát thẳng. Không phải vào Duyên. Vào mặt Tuấn Anh. Âm thanh “chát” vang lên. Rõ, khô, sắc như vỡ kính. Đầu thằng bé nghiêng hẳn sang một bên. Mắt nó chớp liên tục. Rồi nó há miệng, tiếng khóc bật ra như bị xé rách từ trong cổ họng. Duyên chết đứng trong một nhịp tim. Cô nhìn bàn tay bà Quế còn giơ lơ lửng trong không khí, như một cái roi vừa quất xong. Bà Quế thở phì phì. – Đồ vô phúc! Đồ phá bàn thờ! Mày muốn cho nhà tao tuyệt tự phải không? Duyên ôm chặt con, cảm giác cả thân hình nhỏ đang co giật trong tay mình. Má con đỏ bừng, in rõ dấu năm ngón tay. Má Duyên cũng nóng lên như bị ai đốt. Không phải vì cái tát. Vì nhục. Khôi cuối cùng cũng ngẩng lên. Anh nhìn cảnh trước mặt, môi mím lại, rồi nói một câu như gió lạnh tạt thẳng. – Em không biết giữ con à? Câu đó cắt vào người Duyên. Không có máu. Chỉ có một khoảng rỗng mở ra. Cô nhìn Khôi. Trong mắt anh không có sợ hãi, không có thương. Chỉ có bực. Như nhìn một rắc rối. Duyên nghe tiếng người xì xào. – Trẻ gì mà kỳ vậy… – Con dâu mồ côi, mang cái vía xui xẻo… – Đẻ ra thằng con bệnh tật… Những câu nói như giòi bò trong tai. Tuấn Anh khóc. Càng khóc càng gào, hai tay đập vào đầu. Duyên phải giữ chặt tay con, vừa giữ vừa sợ con tự làm đau mình. Cô cúi xuống, hôn lên trán con, môi chạm vào mồ hôi mằn mặn. – Mẹ đây… mẹ đây… không sao… mẹ xin lỗi. Bà Quế bước tới, giật phắt một chiếc khăn trên bàn thờ, quăng xuống nền. – Dọn! Dọn hết! Đồ uế tạp! Cái thứ này mà dám vào ngày giỗ! Bà chỉ thẳng vào Duyên. – Mày đem nó ra khỏi nhà tao ngay. Duyên ngẩng lên. – Mẹ… cháu… cháu nó không cố ý. Nó… – Im. Tao không cần nghe. Tao chỉ cần cái nhà này sạch. Sạch! Bà quay sang Khôi, giọng cao vút. – Mày nhìn đi. Vợ mày đó. Con mày đó. Tổ tiên mày nằm trên kia. Nó đổ mâm, nó hất đổ cả phúc nhà này rồi! Khôi im. Im như một bức tường. Truyện hư cấu. Mọi nhân vật và tình tiết đều do tác giả xây dựng. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. 💙 Đừng quên LIKE, SHARE và SUBSCRIBE kênh @bantinhcadangdo để không bỏ lỡ bất kỳ video nào nhé! 🔔 Vui lòng không reup lại video