У нас вы можете посмотреть бесплатно [Truyện Audio] SAU LI HÔN, CÔ KIỆN CẢ CÔNG TY/ Bản tình ca dang dở или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
@bantinhcadangdo #truyenaudio #truyendai#truyentamly #truyengiadinh#audiostory #familydrama Tiếng nước trong phòng tắm chảy đều, như một câu nói dối được lặp lại nhiều lần, đến mức nghe thành quen. Chi đứng ngoài cửa, tay vẫn cầm chiếc áo sơ mi trắng vừa lấy từ giỏ đồ. Vải còn ấm, còn mùi cơ thể đàn ông của Hoàng. Mùi ấy trước đây từng khiến cô yên lòng, mùi của những đêm họ gục xuống bên nhau vì mệt, vì thiếu ngủ, vì phải thức để đếm từng đồng vốn khởi nghiệp. Bây giờ, mùi ấy lẫn một thứ khác. Một thứ ngọt gắt. Mỏng như sương nhưng bám dai như dầu. Chi đưa áo lên gần mũi. Không nhăn mặt. Trong phòng khách, mẹ chồng ho khẽ. Tiếng ho già nua, khàn và kéo dài. Căn nhà rộng, mới, sáng choang, cái “thành quả” mà Hoàng từng ôm Chi vào lòng mà nói: “Mình làm được rồi em.” Ngày họ ký hợp đồng thuê văn phòng đầu tiên, Chi vẫn còn nhớ. Một căn phòng nhỏ, thang máy cũ, tường vàng, điều hòa kêu như sắp hỏng. Hoàng đặt tay lên vai cô, đôi mắt anh sáng như người vừa nhìn thấy đường thoát khỏi một đời nghèo. Khi công ty bắt đầu có tiền, Hoàng đổi giọng. “Em nghỉ đi.” Hoàng nói, ngày anh ký được hợp đồng lớn đầu tiên. “Ở nhà chăm con. Mẹ anh cũng yếu rồi. Trong công ty… nhiều thứ phức tạp. Để anh lo.” Chi đã cười. Cười nhẹ. Cười như một người phụ nữ tin rằng hy sinh của mình sẽ được đền đáp bằng sự tử tế. Cô không biết, có những người đàn ông chỉ cần bạn bước xuống khỏi sân khấu, là họ lập tức thay diễn viên chính. Nước trong phòng tắm tắt. Cánh cửa mở ra. Hoàng bước ra với khăn quấn ngang hông, tóc ướt, những giọt nước rơi xuống sàn tạo thành vệt nhỏ. Anh ngẩng lên, bắt gặp Chi đứng đó. “Em làm gì đứng đây?” Giọng anh không gắt, nhưng có một thứ nhọn nằm dưới chữ “làm gì”, như thể cô vừa làm sai chuyện gì. Chi không đáp. Mắt cô dừng ở lưng anh. Dưới ánh đèn trắng, trên da anh, da của người đàn ông ba mươi mấy tuổi, đang ăn ngon, mặc đẹp, có tiền, có một vệt đỏ dài. Không phải vết trầy do ngã. Không phải do côn trùng. Một đường móng tay điên cuồng, kéo từ bả vai xuống gần thắt lưng. Vết cào. Rõ ràng. Tươi. Và mới. Hoàng vô thức đưa tay ra sau lưng, như một phản xạ. Chạm vào vết đỏ. Động tác ấy làm anh lộ ra sự bối rối chỉ trong một giây. Một giây thôi, nhưng Chi nhìn thấy. Mắt cô không mở to. Miệng cô không há. Chỉ có lồng ngực cô như bị ai đẩy một cánh cửa nặng. Cánh cửa mở ra một mùi ẩm mốc của nghi ngờ. “Anh… bị sao vậy?” Chi hỏi. Giọng cô bình. Bình đến mức chính cô cũng thấy lạ. Hoàng kéo khăn lên cao hơn, bước nhanh vào phòng thay đồ. “À… hôm qua tập gym, bị trầy. Cái máy… cấn.” Anh nói liền một mạch, như một câu chuẩn bị sẵn. Không nhìn vào mắt cô. Chi gật đầu. Gật như đồng ý. Gật như tin... Truyện hư cấu. Mọi nhân vật và tình tiết đều do tác giả xây dựng. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. 💙 Đừng quên LIKE, SHARE và SUBSCRIBE kênh @bantinhcadangdo để không bỏ lỡ bất kỳ video nào nhé! 🔔 Vui lòng không reup lại video