У нас вы можете посмотреть бесплатно ÁC ÔN! CHỈ VÌ 700 ĐÔ LA ANH VIỆT KIỀU MỸ LÂM VÀO CẢNH KHỐN KHỔ GIA ĐÌNH TAN VỠ MẤT TRẮNG TÀI SẢN или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Trời California vào những buổi chiều tháng sáu thường mang một sắc vàng óng ả như mật ong rót xuống những rặng dừa trên đường Bolsa. Lâm lái chiếc xe đời cũ từ hãng xưởng trở về nhà, đôi bàn tay còn vương mùi dầu máy và bụi kim loại. Mười lăm năm đi cày trên đất Mỹ, anh chưa bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi quá một tuần. Cuộc sống của một người Việt Kiều trong mắt bà con ở quê nhà thường là những tấm hình rực rỡ bên bàn tiệc hay những món quà đắt tiền gửi về mỗi dịp Tết, nhưng ít ai thấu được những giọt mồ hôi thấm đẫm chiếc áo bảo hộ trong những ca làm việc mười hai tiếng đồng hồ. Lâm rẽ xe vào khu sân trước của căn nhà nhỏ ở Garden Grove, nơi anh và Thủy đã dồn hết vốn liếng tích góp suốt mười năm để trả khoản tiền đặt cọc đầu tiên. Căn nhà có hàng rào gỗ sơn trắng, mấy chậu hoa mười giờ Thủy trồng bên hiên đang nở rộ, trông yên bình đến lạ kỳ. Thế nhưng, đằng sau cánh cửa gỗ đó, Lâm cảm nhận được một bầu không khí nặng nề đang chờ đợi mình. Anh tự hỏi liệu hôm nay Thủy có lại cằn nhằn về những khoản chi tiêu trong tháng hay không. Anh bước vào nhà, tiếng máy hút bụi kêu o o khiến lòng anh thêm phần bức bối. Thủy đang dọn dẹp, gương mặt cô ấy không chút cảm xúc khi thấy chồng về. Ở Mỹ này, sau một ngày đi cày mệt mỏi, người ta thường thèm một lời hỏi han, một bát canh nóng, nhưng giữa Lâm và Thủy, từ lâu đã chỉ còn là những câu chuyện về tiền bill, tiền học của con và tiền nợ ngân hàng. Lâm quăng chìa khóa lên bàn, tiếng kim loại va chạm vào mặt gỗ vang lên khô khốc. Anh nhìn thấy tờ hóa đơn sửa xe nằm chình ình trên bàn ăn, con số bảy trăm đô la được khoanh tròn bằng bút mực đỏ. Anh ngồi xuống ghế, cảm giác mệt mỏi rã rời lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhớ lại những ngày đầu mới chân ướt chân ráo sang đây với tấm thẻ xanh trong tay, lòng tràn đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng. Lúc đó, hai vợ chồng chỉ có hai bàn tay trắng, cùng nhau đi làm hãng, cùng nhau ăn chung tô mì gói để dành tiền mua xe, mua nhà. Vậy mà khi đã có được những thứ đó, tình cảm dường như lại tỷ lệ nghịch với số tài sản họ sở hữu. Lâm thầm nghĩ, không biết từ lúc nào mà bảy trăm đô la lại trở thành một vấn đề lớn lao đến mức có thể làm rạn nứt một cuộc hôn nhân mười mấy năm trời. Thủy tắt máy hút bụi, không gian trở nên yên lặng đến mức đáng sợ. Cô bước đến bên bàn, chỉ tay vào tờ hóa đơn và bắt đầu bằng một giọng nói lạnh lùng. Thủy bảo rằng anh đi đứng kiểu gì mà để xe hư hỏng đến mức phải tốn bảy trăm đô la để sửa, trong khi tháng này tiền bảo hiểm nhà lại tăng lên. Lâm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh không phải là người hoang phí, anh chỉ là nạn nhân của một vụ va quẹt nhỏ trên đường cao tốc khi đang vội vã đi làm thêm ca thứ hai để có thêm tiền gửi về cho mẹ già ở Việt Nam. Nhưng anh không nói ra, anh chọn cách giữ yên lặng vì anh biết Thủy sẽ lại cho rằng anh bao biện.