У нас вы можете посмотреть бесплатно Tập 1: Xuyên Thành Vợ Yêu Của Thủ Trưởng Bạc Mệnh. или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Tác giả: Bình Đạm Sinh Hoạt. Giới thiệu vắn tắt: Một vụ tai nạn xe hơi bất ngờ đẩy Diệp Phương Phỉ xuyên vào một cuốn sách, rơi trúng thế giới song song những năm đầu thập niên 80. Trớ trêu thay, nam nữ chính trong sách lại là em họ và em dâu của chồng cô. Còn chồng cô – Thẩm Chiêm Huân – chỉ là "hòn đá kê chân" để đôi vợ chồng kia giẫm lên mà phát tài. Trong nguyên tác, Thẩm Chiêm Huân chuyển ngành từ quân đội về công an tỉnh, sau đó hy sinh dũng cảm khi giải cứu con tin. Mạng lưới quan hệ và uy tín mà anh để lại đều trở thành bàn đạp giúp nam nữ chính thăng tiến vùn vụt. Hiện tại, Thẩm Chiêm Huân chưa chuyển ngành nhưng đã biệt tăm hơn hai năm. Ngày cưới, hai người còn chưa kịp động phòng thì anh đã bị một bức điện khẩn triệu tập về đơn vị. Nhìn lại cái gia đình chồng này, đúng là không có lấy một ai dễ xơi: bố mẹ chồng thì hiền lành đến mức nhu nhược, ông bà nội thì gia trưởng, bác cả và bác gái toan tính chi li, chú thím ba thì ích kỷ tư lợi. Lại thêm cặp đôi nam nữ chính lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, cùng đám anh chị em họ hàng chẳng ai chịu ai. Mỗi người một toan tính, mà điều kinh khủng nhất là: Cả đại gia đình này vẫn sống chung một sân, chưa chịu ra riêng! Diệp Phương Phỉ nhìn cái gia đình bát nháo này mà ngán ngẩm, cảm thấy không thể sống nổi dù chỉ một ngày. Ra riêng! Nhất định phải ra riêng! Cô phải kiếm tiền, phải sống sung sướng. Cái đám người cực phẩm này, tránh xa bà ra! Sau này, khi Thẩm Chiêm Huân lập đại công trở về, anh ngỡ ngàng phát hiện nhà cửa đã chia xong xuôi. Cổng nhà mình thì khóa chặt, nghe hàng xóm kháo nhau rằng vợ anh đã đón bố mẹ và các em lên thành phố hưởng phúc, bỏ lại anh ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì...