У нас вы можете посмотреть бесплатно CHOÁNG NGỢP! VIỆT KIỀU MỸ ĐỔ VỀ NƯỚC KHIẾN SÂN BAY QUÁ TẢI CHƯA TỪNG THẤY или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Câu chuyện mà tôi sắp kể cho quý vị sau đây không phải là một kịch bản phim ảnh, mà là hơi thở của đời thực, là những gì đang diễn ra ngay lúc này tại các cửa khẩu sân bay. Đó là câu chuyện của chú Ba, một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, đã sống ở bang Tếch Dớt hơn ba mươi năm qua. Chú bước lên máy bay với một nụ cười gượng gạo cho người thân tiễn đưa, nhưng trong lòng chú là một khoảng trống mênh mông và một bí mật mà chú định mang theo xuống mồ. Nhưng khi bước chân lên máy bay, chú không biết rằng mình đang thực hiện một chuyến đi định mệnh, một chuyến đi phơi bày toàn bộ sự thật khắc nghiệt của giấc mơ Mỹ mà bấy lâu nay nhiều người vẫn hằng mơ tưởng. Để hiểu tại sao lại có cú sốc lớn tại sân bay ngày hôm nay, chúng ta phải quay ngược thời gian về khoảng ba mươi năm trước, khi chú Ba mới đặt chân đến vùng đất Hưu Tơn của bang Tếch Dớt. Hồi đó chú còn trẻ lắm, sức dài vai rộng, mang theo hy vọng đổi đời cho cả gia đình ở quê nhà. Giống như hàng nghìn người Việt khác, chú chọn nghề làm neo để khởi nghiệp. Cái nghề mà người ta hay đùa là ngồi dưới chân thiên hạ nhưng lại hái ra tiền đô la. Quý vị biết mà, nghề neo ở Mỹ vào những năm chín mươi và đầu những năm hai nghìn là một mỏ vàng lộ thiên. Chú Ba làm việc không quản ngày đêm, mỗi ngày mười hai tiếng đồng hồ, hít đủ loại mùi hóa chất, mùi lưu huỳnh, mùi bột mài móng. Trong căn tiệm neo nhỏ ở góc phố, tiếng máy mài rè rè trở thành bản nhạc nền cho cuộc đời chú. Những ngày đầu, chú hạnh phúc lắm khi cầm trên tay những tờ chi phiếu đầu tiên. Chú dành dụm từng đồng, gửi về Việt Nam để cha mẹ sửa sang nhà cửa, cho các em ăn học. Rồi chú lấy vợ, cũng là một người đồng hương làm chung tiệm. Hai vợ chồng cùng nhau cày cuốc, tích góp để mua được căn nhà trả góp trong một khu dân cư yên tĩnh, mua được chiếc xe hơi để đi làm hàng ngày. Nhìn vào, ai cũng bảo chú Ba sướng, có nhà có xe, con cái học hành thành tài. Đó chính là cái vẻ êm đềm giả tạo mà tôi đã nhắc đến. Bởi vì để giữ được cái vẻ ngoài ổn định đó, chú Ba đã phải đánh đổi bằng chính sức lao động và sự chủ quan về sức khỏe của mình. Ở Mỹ, người Việt mình có một đức tính rất quý nhưng cũng rất nguy hiểm, đó là sự chịu khó đến mức cực đoan. Chú Ba chưa bao giờ dám nghỉ một ngày nào, kể cả khi ốm đau cảm mạo. Chú bảo, một ngày không ra tiệm là mất đi mấy trăm đô la tiền bíp, rồi còn tiền trả góp nhà, tiền bảo hiểm xe, tiền điện nước nó đâu có chờ mình. Chú cứ thế mà tiến lên như một con robot được lập trình sẵn. Mỗi sáng chú dậy từ sáu giờ, pha vội ly cà phê đen đậm đặc để tỉnh táo, rồi lái xe đến tiệm. Buổi trưa thì ăn vội hộp cơm nguội ngắt trong phòng nghỉ nhỏ hẹp đầy mùi hóa chất. Chú Ba thường nói với bạn bè rằng, mình còn khỏe lắm, bệnh tật nó chừa mình ra. Nhưng quý vị ơi, cái cơ thể con người nó không phải là sắt đá. Sau hơn ba mươi năm hít khói bụi và ngồi khom lưng làm móng cho khách, đôi bàn tay chú bắt đầu run, cái lưng bắt đầu đau âm ỉ. Nhưng chú vẫn tặc lưỡi, chắc do tuổi già thôi, để mai tính. Chú cũng chẳng mấy khi đi khám tổng quát, vì chú sợ. Chú sợ phải đối mặt với những tờ hóa đơn bệnh viện, sợ cái khoản khấu trừ bảo hiểm hay còn gọi là đê đắc tơ bồ quá cao mà chú phải tự trả trước khi bảo hiểm chi trả. Chú thà dùng thuốc giảm đau mua ở hiệu thuốc Tây, hoặc nhờ người quen mua giùm vài liều thuốc kháng sinh từ Việt Nam gửi sang, còn hơn là phải ngồi chờ hàng giờ trong phòng cấp cứu rồi nhận về một tờ hóa đơn y tế bằng cả tháng lương. Trong cộng đồng người Việt mình ở Mỹ, nhất là lứa tuổi từ năm mươi đến bảy mươi, cái tâm lý ngại đi bác sĩ nó phổ biến lắm. Một phần vì ngôn ngữ bất đồng, nói tiếng Anh thì chữ được chữ mất, vào gặp bác sĩ Mỹ họ hỏi một đằng mình trả lời một nẻo cũng ngại. Phần khác là vì tâm lý tiếc tiền. Họ thà để tiền đó gửi về quê hoặc lo cho con cái, chứ không muốn tiêu vào việc mà họ cho là không cần thiết nếu cơn đau chưa đến mức không chịu nổi. Chú Ba cũng vậy, chú luôn tự hào rằng mình là trụ cột của gia đình, mình không được phép yếu đuối. Chú cứ thế mà gồng gánh, mà che đậy những cơn đau thắt ngực thỉnh thoảng lại xuất hiện sau những giờ làm việc căng thẳng.