У нас вы можете посмотреть бесплатно THƯƠNG XÓT! AI TỪNG LÀ VIỆT KIỀU CŨNG ĐỀU TRẢI QUA ĐIỀU NÀY THẬT SỰ NGÁN NGẪM VÀ THƯƠNG XÓT или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Căn bếp nhỏ lờ mờ ánh sáng từ chiếc bóng đèn huỳnh quang treo trên trần nhà. Chị Mai lẳng lặng pha một ly cà phê hòa tan thật đậm đặc, hy vọng chất cafein sẽ giúp chị tỉnh táo để lái xe hơn ba mươi phút trên con đường cao tốc đầy rẫy những rủi ro. Chồng chị, anh Thành, vẫn còn đang ngủ say sau một ngày dài lăn lộn dưới gầm những chiếc xe hơi cũ kỹ tại tiệm sửa xe. Nhìn bóng lưng của chồng, chị cảm thấy một sự thương cảm pha lẫn chút mệt mỏi. Cả hai vợ chồng sang đây với hai bàn tay trắng, mang theo giấc mơ về một tương lai tươi sáng cho các con, nhưng rồi vòng xoáy của tiền bạc và những tờ hóa đơn đã biến họ thành những cỗ máy hoạt động không ngừng nghỉ. Chị bước ra xe, cái hơi lạnh của buổi sớm chạm vào da thịt khiến chị rùng mình. Ngồi vào ghế lái, chị bắt đầu thắt dây an toàn và nhìn vào gương chiếu hậu, thấy khuôn mặt mình trong đó với những nếp nhăn đã hằn sâu nơi khóe mắt. Chị tự nhủ rằng mình phải cố gắng vì con cái, vì tiền học phí của đứa lớn đang học ở đại học tiểu bang, vì tiền bảo hiểm xe, tiền thuế nhà và hàng trăm thứ tiền không tên khác luôn chực chờ vào mỗi đầu tháng. Trong thế giới của chị, khái niệm nghỉ ngơi dường như là một điều gì đó xa xỉ, thậm chí là tội lỗi. Mỗi giờ chị không làm việc là một số tiền bị mất đi, và ở Mỹ này, không có tiền đồng nghĩa với việc sự an toàn bị đe dọa nghiêm trọng. Tiệm nail của chị nằm trong một khu mua sắm sầm uất, nơi những ánh đèn neon lấp lánh mời gọi khách hàng. Khi chị bước vào, mùi hóa chất nồng nặc của nước sơn, của bột đắp móng xộc thẳng vào mũi. Đó là cái mùi đã nuôi sống gia đình chị bao năm qua, nhưng cũng chính là thứ đang từ từ bào mòn lá phổi của chị. Chị bắt đầu sắp xếp các dụng cụ, kiểm tra lại những lọ nước sơn được xếp ngay ngắn trên kệ. Mỗi lần cúi xuống hay đứng lên, cái lưng lại biểu tình bằng những cơn nhói đau kịch liệt. Chị Mai khẽ thở dài, chị băn khoăn liệu những người khách ngoài kia có bao giờ hiểu được nỗi lòng của những người thợ đang phục vụ họ hay không. Họ đến đây để thư giãn, để làm đẹp, còn chị ở đây để đổi lấy những đồng đô la bằng chính sức lao động và sức khỏe của mình. Buổi sáng trôi qua với ba người khách liên tục. Chị phải tập trung cao độ để vẽ những đường nét tinh xảo trên móng tay khách, đầu óc lúc nào cũng phải căng ra để trò chuyện bằng vốn tiếng Anh bồi ít ỏi, cốt để làm khách vui và nhận thêm được vài đồng tiền típ. Chị luôn giữ nụ cười trên môi, một nụ cười công nghiệp đã được rèn luyện qua năm tháng. Thế nhưng, đằng sau nụ cười ấy là một sự rệu rã về tinh thần. Chị thấy mình giống như một con rối đang diễn một vở kịch dài tập mà người xem chính là xã hội và những người thân đang nhìn vào chị từ bên kia đại dương.