У нас вы можете посмотреть бесплатно [Truyện Audio] DƯỚI ÁNH ĐÈN MỜ/ Bản tình ca dang dở или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
@bantinhcadangdo #truyenaudio #truyendai#truyentamly #truyengiadinh#audiostory #familydrama ... Một buổi chiều, khi lau phòng làm việc, Hoa thấy trên bàn có một tập hồ sơ mở dở. Cô định dọn gọn lại thì vô tình nhìn thấy một tấm ảnh kẹp giữa những trang giấy. Là ảnh gia đình. Người đàn ông đứng ở giữa, gương mặt không cần nhìn kỹ cũng nhận ra. Cạnh anh là Kiều Anh, nụ cười nhẹ, gương mặt nhìn nghiêng, rất đẹp. Bức ảnh được chụp trong ánh sáng dịu, trông như một gia đình hạnh phúc. Hoa sững sờ. Căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Không gấp, không loạn, mà nặng nề như có ai đặt một hòn đá lên ngực cô. Đó là Trọng. Không cần nhìn kỹ. Không cần nghi ngờ. Chỉ một cái liếc mắt cũng đủ để nhận ra người đã từng nằm cạnh mình bao năm, người từng gọi tên cô trong những đêm mưa gió, từng đặt tay lên trán con mỗi khi nó sốt. Anh đứng trong bức ảnh, áo sơ mi sáng màu, gương mặt gọn gàng, ánh mắt điềm tĩnh. Bên cạnh là Kiều Anh, đẹp, sang, bình thản. Một bức ảnh chụp rất đẹp, rất chỉnh chu, như thể thuộc về một đời sống hoàn toàn khác. Tim Hoa thắt lại. Không phải kiểu đau nhói làm người ta bật khóc, mà là cơn đau lặng lẽ, rút dần hơi thở. Cô thấy cổ họng mình khô khốc, hai tai ù đi, như thể mọi âm thanh vừa bị rút khỏi thế giới. Vậy ra là thế. Cô chợt nhớ đến những buổi tối ngồi chờ cơm nguội. Những cuộc gọi ngắn ngủi. Những lời hứa không bao giờ thành. Tất cả xếp lại, gọn ghẽ như mảnh ghép tìm được đúng chỗ của nó. Một ý nghĩ lóe lên rất nhanh: Bỏ đi. Bỏ ngay bây giờ. Bỏ căn nhà này, bỏ công việc, bỏ tất cả. Cô có thể quay về quê, ôm con, làm lại từ đầu. Không cần ai cả. Ý nghĩ ấy khiến tim cô đập mạnh hơn. Rồi một ý nghĩ khác kéo đến, chậm hơn nhưng nặng nề hơn: Không! Mình phải ở lại để tìm hiểu xem, tại sao anh ta lại lừa dối cô như vậy. Sự tức giận dâng lên, nhưng không có chỗ để đặt. Nó va vào lồng ngực, rồi rơi xuống thành một cảm giác bất lực lạnh lẽo. Hoa đặt bức ảnh lại đúng vị trí cũ. Ngay ngắn. Cẩn thận. Bàn tay cô run rất nhẹ, nhưng không đến mức để lộ ra ngoài. Cô khép tập hồ sơ lại, đứng yên vài giây, như để giữ thăng bằng cho chính mình. Rồi quay đi. Không khóc. Không thở gấp. Chỉ thấy trong ngực mình có gì đó vừa sụp xuống, rất khẽ. Khi bước ra khỏi phòng, cô không quay đầu lại. Cánh cửa khép sau lưng, không phát ra tiếng động. Và từ giây phút ấy, trong lòng Hoa, có một khoảng trống bắt đầu mở ra, không ồn ào, không dữ dội, nhưng đủ sâu để nuốt trọn mọi ảo tưởng còn sót lại. Đêm đó, Hoa không ngủ được. Cô nằm nhìn trần nhà, nơi bóng đèn tròn phát ra ánh sáng nhợt nhạt. Ánh sáng ấy không hẳn là tối, cũng không đủ sáng. Nó lơ lửng, mệt mỏi, như đang cố gắng tồn tại. Cô nghĩ đến Trọng. Nghĩ đến những năm tháng cũ, những ngày nghèo nhưng yên ổn. Nghĩ đến bàn tay từng đặt lên vai cô, quen thuộc và ấm áp. Nghĩ đến ánh mắt ngày ấy, chưa từng né tránh. Hoa nhắm mắt lại. Có lẽ, mọi thứ đã đổi từ rất lâu rồi. Chỉ là cô không muốn nhìn thấy.... Truyện hư cấu. Mọi nhân vật và tình tiết đều do tác giả xây dựng. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. 💙 Đừng quên LIKE, SHARE và SUBSCRIBE kênh @bantinhcadangdo để không bỏ lỡ bất kỳ video nào nhé! 🔔 Vui lòng không reup lại video