У нас вы можете посмотреть бесплатно Quả Báo Của Người Phá Nhân Duyên Của Bồ Tát -Tại Sao Đại Thiện Duyên Chớ Nên Chần Chừ? Chánh Pháp 13 или скачать в максимальном доступном качестве, видео которое было загружено на ютуб. Для загрузки выберите вариант из формы ниже:
Если кнопки скачивания не
загрузились
НАЖМИТЕ ЗДЕСЬ или обновите страницу
Если возникают проблемы со скачиванием видео, пожалуйста напишите в поддержку по адресу внизу
страницы.
Спасибо за использование сервиса ClipSaver.ru
Quả Báo Của Người Phá Nhân Duyên Của Bồ Tát -Tại Sao Đại Thiện Duyên Chớ Nên Chần Chừ? Chánh Pháp 13 - Pure Road . Nam Mô Phổ Kiến Phật. Nam Mô Tỳ Lô Giá Na Phật. Chư thiện hữu. Hôm nay chúng ta cùng nhau tìm hiểu pháp thoại : Quả báo của người phá duyên của bồ tát, Đại thiện sự chớ nên chần chừ, để không làm thối mất thiện tâm của các chúng sanh. Đại thiện sự là việc thiện lớn ở trần gian. Xét các việc thiện lớn ở trần gian thì việc gì là lớn nhất, là tối thắng nhất? Đó chính là việc thuyết đúng chánh pháp đại thừa vô ngại, và việc Phật, Bồ Tát giáng sanh. Vì sao ? Vì hai việc này đều độ được vô lượng chúng sanh, giúp giải thoát được vô lượng chúng sanh. Tại sao giải thoát? Vì thấy được thật tướng của chính mình thì sẽ giải thoát được cái chẳng phải mình. Cho nên với hai việc này thì không thể chần chừ. Tại sao? Tại Vì khi hai sự này có ở đời thì có vô lượng chúng sanh phát tâm phò trợ để tăng phước đức. Nếu như biết Bồ Tát sắp giáng sanh thì sẽ có vô lượng chúng sanh khắp các cõi giới sẽ hoan hỷ vui mừng khôn xiết, họ sẽ rủ nhau cùng tụ hội ở đất thánh để mong được phò trợ, được làm việc thiện chuẩn bị cho bồ tát giáng sanh, lớn lên và thành đạo. Những thiện tâm đó là chẳng thể nghĩ bàn là vô lượng vô biên, là thiện tâm của nhiều chúng sanh khắp các cõi giới cùng hướng về, cùng hoan hỷ chờ đợi và họ phát khởi lên rất nhiều điều thiện theo nhân duyên này. Từ khắp các cõi, gồm vô số chúng sanh như trời, thần, a tu la, người, quỷ, phi nhân…nhẫn đến hộ pháp, và các chư Bồ Tát mười phương, đều phát tâm lành. Cho nên khi Bồ Tát ở đời làm thiện sự thì chúng sanh nên phò trợ cho thành tựu nhanh chóng để vô lượng Bồ Tát, hộ pháp và chúng sanh đã phát tâm đó, được hoan hỷ, hài lòng, tăng trưởng việc lành không gián đoạn. Còn nếu khi Bồ Tát ở đời làm thiện sự lớn nhưng người thế gian lại không hoan hỷ phò trợ, lại cản duyên hay phá duyên, khiến cho duyên sự bị chậm trễ, Bồ Tát nản lòng, và các chúng sanh cũng nản chí, bực dọc, thối lui thiện tâm, chán nản bỏ đi, không muốn phát tâm phò trợ nữa, vì duyên không thông, sự không thành. Việc này khiến vô số chúng sanh rời khỏi tâm đại thiện, như vậy là không biết bảo hộ tâm ý của chúng sanh. Thế gian khi đó có lỗi, tắc trách, không biết phò trợ, để vô số chúng sanh bỏ đi, giận hờn. Và bài thơ dưới đây nói đúng tâm trạng của chúng sanh khi mà đại thiện sự tại trần gian bị bế tắc, cản trở, mãi không thể thành duyên, hoặc mãi mà không thể chốt duyên cho bồ tát giáng thai. Khi đó: Trời chẳng hoan hỷ, Hộ pháp buông tay, Thiện lực rút lui, thế gian tăm tối, nghiệp trổ không phanh, tận thế bắt đầu, thanh lọc chuyển thời. phước ít hoạ nhiều, trời thần chán nản, bỏ đi chẳng cứu, mặc kệ tối tăm, nghiệp mình tự chịu, quả ác phải nhận, trời đất ghét chê ngoảnh mặc bỏ đi, quỷ sẽ lộng hành, quậy nát thế gian, người trí ở trần, cũng chán chẳng thuyết, chánh pháp không còn, hộ pháp rời bỏ, chẳng ai thuyết đúng chánh pháp đại thừa ta đi xứ khác, chẳng ở phò trợ, Nơi này hết phước, Phò trợ vô ích, Chẳng được phước điền, Chỉ thêm chán nản, Sớm đi thì hơn, Đỡ sanh ác nghiệp, Chúng hội ta đây, Tìm nơi cõi giới, Thiện để trợ phò, chán ghét xứ này, ma vương khi đó, được dịp lộng hành, tà pháp hưng thịnh, phá nát đạo màu, vào cuối thời ác, người trần gian loạn, Thế giới tang thương, Đánh lẫn tranh giành, Đao binh đói khát, Người ngoài trái đất, Thấy thế hạ trần, Một bên giúp đỡ, Một bên hạ màn, Hạ màn dối trá, Lừa dối người dân, Lập nền mới thiện, Nhỏ ít vài nơi, Thế gian hỗn loạn, Dời cõi chết nhiều, Tai ương khắp chốn. Do nghiệp mà thôi. Trên đây là thơ tả tóm lược sự tình khi mà thế gian không biết phò trợ bồ tát cho đại thiện duyên được sớm trổ bày. Mà lại cản trở kéo dài lê lết, khiến bồ tát bao phen dùng ác pháp, ác phương tiện, nói lời thô ngữ, cũng chẳng thể thay đổi. Như vậy có tội làm tổn hại người đang thuyết pháp đại thừa, tội không phò trợ người thuyết pháp đại thừa . Vì sao ? Vì người thuyết được chánh pháp đại thừa thì Phật nói đồng thiện căn như Phật chẳng khác, đồng phước đức như Phật, cho nên phải dốc lòng phò trợ, chớ nên trái nghịch, để cho Phật sự được hanh thông, hạnh nguyện được viên tròn, chánh pháp được phổ rộng, người người đều tin nghe. Còn nay ở trần bồ tát phát khởi thiện duyên mà ta không chịu đồng lòng, ta chống trái không phò trợ, ta tìm cách ngăn cản, nghĩa là ngăn cản ai? Ngăn cản Phật thần lực, ngăn cản Phật sự, ngăn cản đại thiện duyên. Vậy thì quả trổ là gì ? Là vô lượng kiếp không được gần Phật, Bồ Tát, vô lượng kiếp không được gieo thiện nghiệp, vô lượng kiếp không được gặp Phật, Bồ Tát ra đời. Vì sao ? Vì trong ta đã gieo tạo ác nghiệp, ta đã phát khởi lên hình tư tưởng, hay ác căn. Ác căn này tác với Phật lực nên trổ quả rất mạnh. Ác căn này nó thực hiện nhiệm vụ là ngăn cản Phật sự, ngăn cản hạnh nguyện và việc làm của bồ tát. Nó nhập chung vào khối ma nghiệp, vậy là ta có ma nghiệp, ma chướng, khi nào ma nghiệp này nó hoàn thành nhiệm vụ thì mới tan rã nghiệp. Mà khi nào ma nghiệp này mới hoàn thành , mới tan rã ?